Chị gái vắng nhà, anh rể đang ố::m bất ngờ gọi tôi vào phòng riêng nhờ một việc tế nhị, tôi chỉ muốn b//ỏ ch//ạy thật nhanh sau khi anh nói câu này…nhưng rồi lại s//ợ…

Chị gái vắng nhà, anh rể đang ố::m bất ngờ gọi tôi vào phòng riêng nhờ một việc tế nhị, tôi chỉ muốn b//ỏ ch//ạy thật nhanh sau khi anh nói câu này…nhưng rồi lại s//ợ…

Tối hôm đó, trời mưa tầm tã, chị tôi đi chợ đêm bán hàng, còn tôi ở nhà trông anh. Đang loay hoay lấy nước trong nhà tắm để rửa mặt cho anh thì anh gọi khẽ: “Em… vào đây anh nhờ chút việc riêng…” Giọng anh r//un ru//n, hơi thở y//ếu. Tôi thoáng khựng lại, vì bình thường anh ít khi nói chuyện, cũng chưa bao giờ gọi tôi riêng tư như vậy.

Tôi bước tới, ti//m đ//ập nhanh, cảm giác bối rối chẳng hiểu vì sao. Anh nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt m/ỏi m/ệt nhưng sâu thẳm, như chứa điều gì đó anh đã giữ trong lòng quá lâu. Anh cố gắng cử động 1 bên tay chưa bị li///ệt hẳn ra hiệu cho tôi lại gần nữa. Từ ngày anh ố//m hôm nay là lần đầu tiên anh gọi tôi vào phòng riêng, cả người tôi b//ủn rủ//n… chỉ muốn b..ỏ ch..ạy thật nhanh khi anh nói câu này… nhưng rồi lại s//ợ…

…anh nuốt khan, môi run lên, rồi nói chậm rãi, từng chữ như kéo ra từ lồng ngực:

“Em… anh nhờ em một chuyện… đừng nói với chị em… nhưng nếu tối nay anh có mệnh hệ gì…”

Tôi đứng sững. Toàn thân lạnh toát.

Anh thở gấp, nước mắt bất ngờ trào ra nơi khóe mắt hốc hác:
“Anh không qua khỏi đâu. Bác sĩ giấu… nhưng anh biết.”

Tôi bủn rủn chân tay. Bao nhiêu suy nghĩ hỗn loạn trong đầu bỗng tan biến, chỉ còn lại nỗi sợ nguyên khối.

Anh nắm nhẹ tay tôi, lực yếu đến mức chỉ như một cái chạm:
“Trong ngăn kéo… có một phong bì. Toàn bộ tiền tiết kiệm của anh. Em… làm ơn… nếu anh đi rồi, hãy đưa lại cho chị em. Đừng để chị ấy khổ.”

Tôi nghẹn lời. Nước mắt rơi lúc nào không hay.

Anh nhắm mắt lại một lúc rồi thì thào, giọng đứt quãng:
“Anh xin lỗi… vì đã gọi em vào phòng riêng. Anh chỉ sợ… không kịp nói với ai nữa.”

Lúc đó tôi mới hiểu.

Không có “việc tế nhị” nào cả.
Chỉ có một người đàn ông đang sợ chết, sợ để lại vợ mình bơ vơ giữa cuộc đời.

Tôi gật đầu liên tục, tay run đến mức không giữ nổi:
– “Em hứa… em hứa mà…”

Ngoài trời, mưa vẫn trút xuống ào ào.

Đêm đó, chị tôi về muộn. Anh rể qua cơn nguy kịch sau khi được đưa đi cấp cứu kịp thời.
Phong bì ấy… tôi chưa từng phải đưa.

Nhưng từ hôm đó, mỗi lần nhìn anh nằm lặng lẽ trên giường bệnh, tôi mới thấm một điều:

👉 Có những khoảnh khắc khiến ta sợ hãi không phải vì điều xấu sắp xảy ra… mà vì ta chợt nhận ra sinh mệnh con người mong manh đến nhường nào.

Và tôi biết, nỗi sợ đêm mưa hôm ấy… sẽ theo tôi suốt đời.