Chi 2 tỷ mua nhà cho vợ chồng con trai, 4 năm sau con dâu đu//ổi ra khỏi nhà, bà ph/ản đ/òn bất ngờ khiến cô ng/ã ng/ửa…
Chi 2 tỷ mua nhà cho vợ chồng con trai, 4 năm sau con dâu đu//ổi ra khỏi nhà, bà ph/ản đ/òn bất ngờ khiến cô ng/ã ng/ửa…
Bà Dần cả đời tảo tần buôn bán rau củ ngoài chợ, nuôi con trai học hành đàng hoàng. Ngày con trai cưới vợ, bà vui mừng khôn xiết, dồn hết số tiền tiết kiệm gần 2 tỷ đồng mua một căn hộ chung cư mới để vợ chồng nó có chỗ ở tử tế, không phải đi thuê trọ bấp bênh.
Lúc trao sổ đỏ, bà chỉ cười hiền, nói:
– Mẹ già rồi, tiền bạc giữ cũng chẳng để làm gì. Coi như của hồi môn cho vợ chồng con.
Nhưng từ ngày có nhà riêng, con dâu bà – Thu – dần đổi tính. Ban đầu còn ngọt ngào:
– Mẹ cứ ở cùng vợ chồng con, đỡ tiền thuê nhà.
Nhưng chỉ 4 năm sau, Thu bắt đầu c/au c/ó, nói bà ph/iền p/hức, b/ẩn th/ỉu, ở b//ẩn, làm cháu bệ//nh. Một hôm, khi con trai đi công tác, Thu lạnh lùng đặt vali của bà trước cửa, nói:
– Mẹ già rồi, về quê đi. Nhà này chật chội, mẹ ở đây con không thoải mái.
Bà Dần nghẹn đắng. Căn nhà này do chính tay bà mua, vậy mà giờ bị đu//ổi đi. Nhưng bà không kh/óc, chỉ lặng lẽ xách vali xuống sảnh chung cư, rồi gọi điện thoại.

Ba ngày sau, Thu h/ốt hoả/ng khi nhận được thông báo tòa án..
…yêu cầu hai vợ chồng chị có mặt để giải quyết tranh chấp quyền sở hữu căn hộ.
Thu chết sững. Tay cầm điện thoại run bần bật. Cô ta vội gọi cho chồng:
— Anh ơi, mẹ làm đơn kiện đòi lại nhà!
Đầu dây bên kia, chồng Thu cũng bàng hoàng:
— Sao lại có chuyện đó được? Sổ đỏ đứng tên ai?
Thu lắp bắp:
— Đứng tên… đứng tên mẹ anh.
Đến lúc này, Thu mới tái mặt thật sự. Suốt mấy năm qua, cô ta cứ đinh ninh căn hộ là “của vợ chồng mình”, vì bà Dần mua cho để ở. Nhưng cô không hề để ý một chi tiết sống còn: ngày nhận nhà, bà Dần chưa từng làm thủ tục sang tên cho con trai.
Ngày ra tòa, bà Dần xuất hiện trong bộ áo nâu giản dị, tay cầm xấp giấy tờ mua bán, biên lai chuyển tiền, hợp đồng công chứng đầy đủ. Bà nói chậm rãi, giọng run run nhưng rành rọt:
— Tôi bỏ tiền mua nhà cho con ở nhờ. Tôi chưa từng tặng cho hay chuyển nhượng. Nay tôi bị chính con dâu đuổi ra khỏi nhà do tôi đứng tên, tôi xin được lấy lại tài sản của mình.
Thu mặt cắt không còn giọt máu. Luật sư xác nhận: về mặt pháp lý, căn hộ hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của bà Dần. Việc bà cho con trai và con dâu ở nhờ không làm phát sinh quyền sở hữu.
Phán quyết được tuyên: vợ chồng Thu phải trả lại căn hộ cho bà Dần trong vòng 30 ngày.
Hôm dọn đồ ra đi, Thu bật khóc nức nở:
— Mẹ ơi… con biết lỗi rồi. Con nóng nảy quá…
Bà Dần nhìn con dâu, ánh mắt buồn hơn là giận:
— Mẹ không giận con vì căn nhà. Mẹ đau vì con coi thường tình nghĩa. Nhà có thể mua lại, nhưng lòng người mất rồi thì khó lắm, con ạ.
Con trai bà cúi đầu xin lỗi mẹ, nghẹn ngào:
— Con bất hiếu… con để vợ hỗn với mẹ mà không bênh mẹ.
Bà Dần chỉ khẽ gật đầu:
— Mẹ không cần xin lỗi. Mẹ chỉ mong sau này, dù ở đâu, con cũng nhớ một điều: người cho con mái nhà đầu tiên… là mẹ.
Căn hộ được bà Dần bán đi, bà mua một căn nhỏ ở quê để sống an yên tuổi già. Còn Thu, bài học hôm ấy theo cô suốt đời: có những thứ tưởng là “của mình”, nhưng nếu không biết trân trọng người đã trao đi, thì một ngày sẽ mất tất cả.