Ch;;ê nhà con dâu nghèo rớt ở giữa cánh đồng, đường vào lầy lội, mẹ chồng b;ắ;;t đoàn nhà gái đi bộ ra đường lớn để lên xe hoa và cái kết m;ấ;t cả chì lẫn chài

Ch;;ê nhà con dâu nghèo rớt ở giữa cánh đồng, đường vào lầy lội, mẹ chồng b;ắ;;t đoàn nhà gái đi bộ ra đường lớn để lên xe hoa và cái kết m;ấ;t cả chì lẫn chài

Buổi sáng ngày cưới, cả làng xóm nơi nhà gái nhộn nhịp hẳn lên. Nhà ông Minh – bố cô dâu – dựng rạp từ hôm trước, bà con lối xóm ai cũng mừng vì sau bao năm nuôi con một mình, nay ông cũng được gả con gái về nhà chồng.

Thế nhưng, niềm vui chưa trọn thì từ sớm đã có một cú điện thoại khiến ông Minh tái mặt.

“Nhà các ông ở tuốt ngoài đồng, đường vào bẩn thỉu, xe rước dâu tụi tôi không vào đâu. Hai cha con ra tận ngoài đường lớn đón xe đi, chứ không ai vất vả vì nhà các ông cả.”

Giọng người phụ nữ bên kia đầu dây lạnh tanh, khô khốc. Đó chính là mẹ chú rể — người mà cô dâu từng cố gắng lấy lòng suốt thời gian quen biết.

Ông Minh đứng ch:ết lặng. Con đường vào nhà tuy nhỏ, nhưng cũng chỉ là đường đất bình thường của quê. Ông biết nhà mình nghèo, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến ngày vui của con mà lại bị chê bai trắng trợn như thế.

Cô dâu — Thảo — đang trang điểm bên trong, nghe xong cũng sững người. Trong bụng đã có thai 5 tháng, cô và chồng sắp cưới cưới gấp vì muốn hợp thức hóa trước khi sinh. Vậy mà hôm nay, người mẹ chồng tương lai lại cư xử lạnh lùng đến vậy.

Ông Minh không muốn con tủi thân trong ngày cưới, đành gượng cười:

“Thôi con à, mình ra đường lớn cũng được. Miễn là con được hạnh phúc.”

Thế là cô dâu trong bộ váy trắng, chân lấm bùn vì đường làng ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua, cùng cha dắt nhau ra con đường lớn, nơi đoàn rước dâu đậu sẵn. Nhưng khi vừa đến nơi, bà mẹ chồng — ăn mặc sang trọng, son phấn đậm — nheo mắt nhìn cô từ đầu đến chân, khẽ bĩu môi:

“Ch;;ử;;a to thế này rồi còn bày đặt váy cưới. Đúng là loại con gái nhà quê, không biết giữ thể diện cho nhà chồng!”

Thảo cắn chặt môi dù sao cũng là ngày trọng đại, tay cô bấu chặt bó hoa cưới trước khi tuyên bố 1 câu ch;ấn đ;ộ;ng.

“…CHÁU XIN PHÉP HỦY HÔN.”

Cả đoàn rước dâu sững sờ.

Mẹ chú rể tròn mắt:
– “Cô nói cái gì?”

Thảo ngẩng cao đầu, giọng run nhưng dứt khoát:
– “Cháu hủy hôn. Cháu nghèo, nhà cháu ở giữa cánh đồng, đường vào lầy lội. Nhưng cháu không nghèo đến mức phải bán rẻ lòng tự trọng của mình.”

Không khí đông cứng lại.
Chú rể đứng chết trân, mặt tái mét. Anh lắp bắp:
– “Thảo… em nói gì vậy? Hôm nay là ngày cưới của tụi mình mà…”

Thảo quay sang nhìn người đàn ông mình từng yêu, ánh mắt buồn hơn là giận:
– “Anh đứng đây nhìn mẹ anh sỉ nhục em, sỉ nhục bố em, mà anh không nói nổi một câu. Ngày hôm nay anh im lặng, thì cả đời này anh cũng sẽ im lặng trước những tổn thương của em.”

Bố Thảo nắm chặt tay con gái, đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy tự hào.
Ông bước lên một bước, giọng trầm nhưng rõ từng chữ:
– “Nhà tôi nghèo, nhưng con gái tôi không rẻ. Các người chê nhà tôi bẩn, vậy thì đừng bước chân vào. Còn cái thai trong bụng con bé, tôi nuôi được.”

Mẹ chú rể tái mặt:
– “Ông nói cái gì? Thai là của con trai tôi—”

Thảo cắt ngang:
– “Đúng, cái thai là của anh ấy. Nhưng nuôi con không cần một bà mẹ chồng khinh thường mẹ của đứa trẻ ngay từ khi nó còn chưa chào đời.”

Cô tháo nhẫn cưới, đặt nhẹ lên nắp capo chiếc xe hoa bóng loáng:
– “Tiền cưới, rạp cưới, thể diện của nhà bà… cháu trả lại hết. Cháu chỉ giữ lại lòng tự trọng của mình.”

Rồi Thảo quay lưng, nắm tay bố đi ngược lại con đường đất lầy lội dẫn về căn nhà giữa cánh đồng.

Đoàn xe hoa đứng chết trân giữa đường lớn.
Bà mẹ chồng mặt tái nhợt vì xấu hổ trước ánh mắt của cả làng.
Còn chú rể thì đuổi theo vài bước, rồi khựng lại — vì lần đầu tiên trong đời, anh nhận ra mình đã mất tất cả chỉ vì không dám bảo vệ người phụ nữ của mình.

Người ta bảo:
Chê nhà con dâu nghèo rớt, khinh đường lầy lội…
Đến lúc quay đi, mới biết chính mình mới là kẻ “mất cả chì lẫn chài”.