Ch::ê con dâu “g::ái b::ản” vù:ng s:âu v:ùng x:a nên mẹ chồng phố chỉ bỏ phong bì 1 triệu đi dẫn lễ và cú s::ốc “tái mặt” khi chạm trán người bố “đại gia núi rừng” của cô dâu…
Ch::ê con dâu “g::ái b::ản” vù:ng s:âu v:ùng x:a nên mẹ chồng phố chỉ bỏ phong bì 1 triệu đi dẫn lễ và cú s::ốc “tái mặt” khi chạm trán người bố “đại gia núi rừng” của cô dâu… Đường sá lên nhà gái xa xôi hẻo lánh, rừng thiê::ng nư::ớc đ::ộc, nghĩ đến cảnh đi lại đã thấy rù::ng mì:nh chứ đừng nói đến chuyện thông gia. Tôi gặng hỏi, cấ::m cả::n, thậm chí d::ọa từ mặt, nhưng thằng bé chỉ cười, ánh mắt kiên định lạ thường: — “Mẹ cứ tin con. Con biết con chọn ai mà.”
Ông nhà tôi thì xuôi xoa: “Thôi bà ạ, con nó thích thì chiều. Thời đại nào rồi mà còn cấ:m c:ản”. Tôi nghe mà tức anh ách. Nhà mình chẳng phải dạng vừa, danh gia vọng tộc, sao lại phải m:ò lên tận đó để rước dâu? Nhưng “trời không chịu đất thì đất phải chịu trời”, tôi miễn cưỡng gật đầu, nhưng trong lòng đã lên một kế hoạch để “dạy” cho nhà bên ấy biết thế nào là lễ nghĩa phố thị.
Ngày dẫn lễ, tôi quyết định làm thật đơn giản, hay nói trắng ra là sơ sài. — “Bà làm thế có mặt mũi quá không?” – Chồng tôi ái ngại nhìn ba cái tráp hỏi. — “Ông khéo lo. Nhà nó ở vùng sâ:u v:ùng x::a, vớ được trai Hà Nội gốc như thằng Thái thì khác gì vớ được cục vàng ròng. Mình về đấy là ban ơn cho họ, cần gì cầu kỳ. Ba tráp là đủ: ít bánh chưng, mấy gói chè, chai rượu nếp, thêm vài hộp bánh quy gia công cho có lệ.”
Tôi nhét vào phong bì lễ đen đúng một triệu đồng. Tôi nghĩ bụng: Ở trên bản, một triệu chắc to lắm, thế là tử tế chán rồi.
Đoàn nhà trai lèo tèo hơn chục người, toàn họ hàng thân thiết mà tôi ép đi cùng. Chiếc xe 16 chỗ ì ạch bò lên những cung đường Tây Bắc ngoằn ngoèo. Sương mù dày đặc, xe tròng trành như muốn long sòng sọc khiến tôi s:ay l:ử đ:ử. Nhìn ra cửa sổ chỉ thấy núi non trùng điệp, heo hút, tôi lại càng ngán ngẩm, chỉ mong đến nơi làm cho nhanh cái lễ rồi về…

…cho xong chuyện. Nhưng tôi không ngờ, chính khoảnh khắc bước chân xuống xe ấy đã khiến tôi tái mặt vì xấu hổ – theo đúng nghĩa đen.
Xe vừa dừng trước cổng bản, tôi còn đang cau mày vì đường đất lổn nhổn thì bỗng nghe tiếng động cơ gầm vang từ phía dưới dốc. Một đoàn xe bán tải đen bóng, gắn biển xanh – đỏ lẫn lộn, nối đuôi nhau tiến lên. Đi đầu là chiếc Land Cruiser mới cáu, phía sau là mấy chiếc bán tải thùng cao, chở đầy lợn đen, bò, gạo nếp, thảo quả, mật ong rừng, những bó lan rừng tươi rói.
Tôi quay sang chồng, giọng khẽ run:
— “Nhà… nhà ai thế ông?”
Chưa kịp trả lời, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi bước xuống từ chiếc Land Cruiser. Ông mặc áo chàm giản dị, nhưng dáng đi khoan thai, ánh mắt sắc sảo. Đi sau ông là mấy thanh niên lực lưỡng, gọi ông bằng giọng đầy kính trọng:
— “Bố ơi, đồ lễ đã đủ rồi ạ.”
Bố…?
Tôi còn chưa hiểu thì con dâu tương lai của tôi – con bé mà tôi vẫn gọi khinh khỉnh là “con bé trên bản” – đã chạy ra, lễ phép khoanh tay:
— “Bố đến rồi ạ.”
Khoảnh khắc ấy, tim tôi đánh thót.
Ông quay sang phía nhà trai, ánh mắt dừng lại ở tôi rất lâu. Không gay gắt, không khinh miệt, mà là một sự trầm tĩnh đến đáng sợ.
— “Chắc bà là mẹ của Thái?” – giọng ông trầm, ấm nhưng đầy uy lực.
Tôi lắp bắp:
— “V… vâng… tôi là mẹ cháu.”
Ông gật đầu, rồi ra hiệu. Ngay lập tức, người ta bắt đầu dỡ lễ từ các xe xuống. Tôi chết lặng khi thấy:
-
Hai con bò mộng
-
Ba cặp lợn đen bản địa
-
Mười bao gạo nếp nương
-
Hòm gỗ nghiến đựng trang sức bạc truyền đời
-
Một phong bì dày cộp được đặt trang trọng trên mâm
Ông quay sang tôi, nói chậm rãi:
— “Nhà tôi nghèo đường sá, chứ không nghèo lễ nghĩa. Con gái tôi không lấy chồng để xin xỏ. Tôi dẫn lễ là để trả công cho nhà trai đã dạy dỗ được một người con tử tế.”
Tôi choáng váng. Tai ù đi. Bàn tay nắm chặt chiếc túi xách hàng hiệu bỗng trở nên thừa thãi, nặng nề.
Rồi ông nhìn sang mâm lễ bên phía nhà trai – ba tráp lèo tèo, phong bì mỏng dính nằm chơ vơ. Ông không nói gì, chỉ khẽ cười:
— “Phong tục mỗi nơi mỗi khác. Nhà tôi không chấp.”
Chính câu “không chấp” ấy mới là nhát dao sắc nhất.
Bữa lễ diễn ra trong sự lặng lẽ nặng nề của tôi. Người trong bản tiếp đón niềm nở, kính cẩn. Tôi để ý thấy rất nhiều người gọi ông bằng cái tên đầy kính nể: “Chủ rừng”, “ông chủ hợp tác xã”, “người giữ rừng”.
Mãi đến lúc ra về, tôi mới biết sự thật:
👉 Ông là người đứng đầu một hợp tác xã lâm nghiệp lớn, sở hữu hàng nghìn hecta rừng được giao khoán, làm du lịch sinh thái, dược liệu, gỗ quý.
👉 Mỗi năm doanh thu hàng chục tỷ.
👉 Những chiếc xe kia chỉ là “xe đi rừng”.
Trên đường về, tôi không nói nổi một câu. Cổ họng nghẹn cứng. Chồng tôi thở dài:
— “Tôi đã bảo bà rồi… đừng nhìn người ta qua cái bản đồ.”
Tối hôm đó, tôi lặng lẽ mở phong bì một triệu, nhìn nó như một trò cười cay đắng. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu thế nào là giàu mà không sang, và thế nào là người núi rừng nhưng khí chất hơn phố thị gấp trăm lần.
Một tuần sau, tôi tự tay chuẩn bị lễ xin lỗi. Không ai ép. Nhưng nếu không làm, tôi biết… tôi sẽ không bao giờ ngẩng đầu nổi trước con dâu mình nữa.
👉 Bài học nhớ đời:
Đừng khinh người vì họ sống xa phố. Có những “đại gia” không ở trong cao ốc – mà ở giữa đại ngàn.