Chăm sóc mẹ l::iệt giường suốt 5 năm nay nhưng tôi vì là con gái nên chỉ nhận được 20 triệu, còn vợ chồng em tra::ai được mẹ cho thừa kế 2 mảnh đất 15 tỷ dù 1 năm chỉ về thăm mẹ được 3-4 lần và rồi một sự cố xảy ra đã thay đổi tất cả.
Chăm sóc mẹ l::iệt giường suốt 5 năm nay nhưng tôi vì là con gái nên chỉ nhận được 20 triệu, còn vợ chồng em tra::ai được mẹ cho thừa kế 2 mảnh đất 15 tỷ dù 1 năm chỉ về thăm mẹ được 3-4 lần và rồi một sự cố xảy ra đã thay đổi tất cả.
Suốt 5 năm qua, tôi gác lại công việc ổn định, chuyển hẳn về quê để chăm sóc mẹ. Từ ngày mẹ bị tai biế//n liệ//t nửa người, mọi sinh hoạt cá nhân đều phải có người bên cạnh. Anh em trong nhà thì mỗi người một cuộc sống. Anh trai tôi – anh Quang – sống ở thành phố, công việc bận rộn, vợ con đề huề. Một năm có khi chỉ về thăm mẹ ba, bốn lần, mỗi lần cũng chỉ ở lại dăm ba tiếng là vội vã quay đi.
Tôi không trách. Tôi hiểu, ai cũng có cuộc sống riêng. Nhưng sâu thẳm, tôi vẫn đau lòng.
Mỗi sáng, tôi dìu mẹ ngồi dậy, lau người, thay quần áo, xay cháo, đút từng thìa, rồi lại lo thuốc men, thay tã, vệ sinh. Đêm đến, nghe mẹ thở khò khè, tôi giật mình tỉnh giấc, trở người cho mẹ, bóp chân tay tê cứng, có khi thức trắng cả đêm. Chồng tôi mất sớm, con gái lại đi làm ăn xa, trong ngôi nhà này chỉ còn tôi và mẹ. Tôi không hối hận vì đã lựa chọn ở lại, chỉ mong mẹ sống thêm ngày nào là tôi còn được báo hiếu ngày đó.
Thế nhưng…
Tuần trước, mẹ gọi vợ chồng anh Quang và tôi lại, thông báo sẽ chia tài sản.
Tôi không mong ngóng gì nhiều, chỉ nghĩ nếu mẹ có để lại căn nhà nhỏ tôi đang sống cùng mẹ, thì ít ra cũng có chỗ nương thân lúc tuổi già. Nào ngờ, mẹ rút ra một phong bì, đưa cho tôi.
“Con gái, mẹ chỉ có từng này gửi con. 20 triệu, là tiền tiết kiệm mẹ để dành.”
Tôi cứng người.
Còn anh Quang thì vui mừng ra mặt khi được mẹ trao hai cuốn sổ đỏ – hai mảnh đất mặt đường, giá thị trường gần 15 tỷ. Mẹ nói: “Anh con là con trai trưởng, sau này còn hương khói. Còn con… con gái, rồi cũng theo chồng, tài sản giữ cũng chẳng vững.”…Tôi không nói gì, chỉ gật đầu, cố nén nước mắt.
Nhưng rồi, chỉ hai tuần sau, một chuyện bất ngờ xảy ra. Hôm đó tôi đưa mẹ lên trên nhà anh trai vì có việc bận phải rời nhà 10 hôm không ngờ.

…không ngờ đó lại là quyết định khiến cả nhà tôi vĩnh viễn thay đổi.
Hôm ấy, tôi dậy từ sớm, chuẩn bị thuốc men, đồ ăn mềm, tã lót cho mẹ. Tôi cẩn thận dặn anh Quang và chị dâu từng chút một:
“Anh chị nhớ trở mình cho mẹ ba tiếng một lần, kẻo mẹ bị loét da. Mẹ chỉ ăn được cháo loãng, nhớ nấu riêng, đừng cho nhiều muối. Còn thuốc thì để trong túi nylon, có ghi giờ uống rồi.”
Chị dâu mỉm cười gượng gạo:
“Chị cứ yên tâm, em chăm mẹ như chăm con em ấy mà.”
Anh Quang cũng vỗ vai tôi:
“Đi đi, ở đây có anh chị lo. Mẹ ở nhà rộng rãi, tiện nghi hơn.”
Tôi đành gật đầu, lòng vẫn nặng trĩu, nhưng nghĩ mẹ ở cùng con trai, chắc cũng ấm lòng hơn.
Mười hôm sau, tôi về. Mới bước vào cổng nhà anh Quang, tôi đã nghe mùi hôi ngai ngái, mùi thuốc kháng sinh, mùi ẩm mốc len lỏi khắp không gian. Tim tôi đập thình thịch. Tôi chạy thẳng vào phòng mẹ — và sững người.
Mẹ nằm co ro trên chiếc giường lớn, không đắp chăn, tóc rối bời, da tái nhợt, đôi môi khô nứt. Hai bàn tay bà run run cố với về phía tôi khi nhìn thấy tôi bước vào:
“Con… con về rồi à… mẹ lạnh lắm…”
Tôi sững sờ. Chăn gối ẩm ướt, chiếc bô chưa được đổ, ruồi nhặng vo ve bên cạnh. Tôi bật khóc, lao đến ôm lấy mẹ, vừa lau người, vừa run rẩy hỏi:
“Anh Quang với chị đâu rồi mẹ?”
Mẹ khẽ thở hắt:
“Chúng nó… đi Đà Lạt. Bảo… bận công việc… để mẹ cho giúp việc trông…”
Tôi quay lại, người giúp việc chỉ cúi đầu lí nhí:
“Họ bảo tôi chỉ cần cho cụ uống nước, đừng động vào. Tôi cũng sợ cụ ngã nên chẳng dám làm gì…”
Tôi cắn chặt môi, tay run lên vì giận.
Ngay tối hôm đó, tôi đưa mẹ về lại căn nhà cũ, vừa đi vừa khóc. Mẹ nằm trên giường, nắm tay tôi thật chặt, giọng yếu ớt:
“Con ơi… mẹ sai rồi. Mẹ lỡ tin sai người.”
Rồi bà nấc lên, lấy hết sức nói tiếp:
“Mảnh đất… mẹ chia cho anh con… giờ không còn nữa đâu. Nó bán rồi… bán để trả nợ… với mua xe cho vợ.”
Tôi chết lặng.
Mẹ nói trong nước mắt, từng lời đứt quãng:
“Mẹ nghĩ… nó hiếu thảo, nào ngờ… một năm qua toàn giấu mẹ chuyện nợ nần. Con ơi… mẹ chỉ còn con thôi.”
Tôi ngồi cạnh, tay nắm chặt tay mẹ, nước mắt cứ trào ra không dừng được.
Nhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó.
Hai hôm sau, anh Quang và chị dâu về, biết tôi đã đưa mẹ đi, liền nổi giận, xông vào nhà chửi mắng:
“Ai cho chị tự tiện đưa mẹ về? Nhà đó là của tôi, mẹ là người tôi chăm!”
Tôi không cãi, chỉ lặng lẽ đưa ra cuốn sổ nhỏ. Trong đó là đơn chuyển quyền sở hữu đất mới nhất do mẹ ký lại — công chứng ngày hôm qua. Mẹ đã lấy lại toàn bộ quyền thừa kế, ghi rõ:
“Tôi để lại toàn bộ tài sản, bao gồm hai mảnh đất và căn nhà, cho con gái tôi — người duy nhất đã ở bên chăm sóc tôi suốt quãng đời còn lại.”
Anh Quang sững sờ, mặt tái nhợt, còn chị dâu hét lên:
“Không thể nào! Bà ấy liệt, sao ký được?”
Tôi lặng lẽ mở điện thoại, chiếu đoạn video công chứng — nơi mẹ tôi run run cầm bút, nói rõ ràng trước camera:
“Tôi không bị ép. Tôi chỉ muốn công bằng với đứa con đã không rời tôi một ngày.”
Khoảnh khắc đó, cả nhà im phăng phắc. Chỉ có tiếng mẹ tôi ho khan trong phòng vọng ra, yếu ớt nhưng dứt khoát.
“Đến khi con ngã bệnh, mới biết ai là người thật lòng thương mình…”
Tôi quay đi, nước mắt rơi, nhưng lòng nhẹ bẫng.
Lần đầu tiên sau 5 năm, tôi thấy mẹ mỉm cười — dù mệt, nhưng là nụ cười thanh thản nhất của đời bà.