Cả Nhà Chồng Đi Ăn Hải Sản Gọi Liền 28 Món, Đến Lúc Thanh Toán, Bà H. Chỉ Tay Vào Tôi Bảo: “Con Trả Đi!”…tôi lập tức bước ra quầy lễ tân nói 1 câu rồi rời đi khiến mẹ chồng x//ấu hổ!!!
Cả Nhà Chồng Đi Ăn Hải Sản Gọi Liền 28 Món, Đến Lúc Thanh Toán, Bà H. Chỉ Tay Vào Tôi Bảo: “Con Trả Đi!”…tôi lập tức bước ra quầy lễ tân nói 1 câu rồi rời đi khiến mẹ chồng x//ấu hổ!!!
Tôi tên H., 27 tuổi, lấy chồng được gần một năm. Chồng tôi là T., hiền lành nhưng khá yếu thế mỗi khi đứng trước gia đình, đặc biệt là mẹ anh – bà H.. Nhà chồng tôi ở BD, còn tôi từ ĐN lên làm việc, là nhân viên văn phòng với mức lương đủ sống nhưng không dư dả.
Hôm đó là chủ nhật, bà H. gọi điện bảo:
“Chiều nay cả nhà đi ăn hải sản cho vui, con dâu mới về làm dâu phải hòa đồng nghe chưa!”
Tôi nghĩ đơn giản chỉ là một bữa cơm gia đình, ai mời thì người đó thanh toán. T. cũng nhỏ giọng nói:
“Em cứ đi cho mẹ vui, chắc ba mẹ trả thôi.”
Đến một nhà hàng hải sản khá sang, bàn ăn có đủ ba chồng tôi – ông T., em chồng – V., chồng V. là H., cùng hai đứa cháu.
Vừa ngồi xuống, bà H. cầm thực đơn gọi món như không cần nhìn giá:
“Cho cô tôm hùm nướng phô mai, ốc hương rang muối, mực hấp gừng, cua sốt Singapore, hàu phô mai, sò huyết cháy tỏi…”
Tôi hơi giật mình. Nhưng bà vẫn chưa dừng lại.
Bà quay sang em chồng:
“V., con thích món nào cứ gọi, ăn cho đã!”
V. cười tươi:
“Dạ cho con thêm lẩu hải sản, bạch tuộc nhúng giấm, tôm càng xanh nữa!”
Tôi liếc sang T., anh chỉ cười gượng. Nhẩm sơ sơ thôi cũng đã 7-8 triệu.
Điều khiến tôi số//c nhất là… họ gọi tới 28 món. Bàn ăn chật kín, nhiều món gần như không ai đụng tới, nhưng mọi người vẫn cười nói, cụng ly liên tục. Còn tôi chỉ ăn vài miếng, trong lòng ngày càng bất an.
Đến lúc nhân viên mang hóa đơn ra, bà H. chẳng buồn liếc nhìn. Bà thong thả nhấp một ngụm trà rồi chỉ thẳng tay về phía tôi, giọng tỉnh bơ:
“Con trả đi! Con dâu mới mà, coi như ra mắt nhà chồng.”
Cả bàn ăn bỗng im phăng phắc.
Tôi cứng người, tai như ù đi. Tôi nhìn sang T., mong anh sẽ lên tiếng. Nhưng anh chỉ cúi mặt. Em chồng V. thì khẽ nhếch môi, như thể đã chờ sẵn khoảnh khắc này.
Ngay lúc ấy, tôi mới hiểu… bữa ăn này chưa bao giờ là để “cho vui” như tôi vẫn nghĩ…Tôi không nói gì mà đi đến quầy lễ tân nói to 1 câu khiến mẹ chồng x//ấu hổ…
Tôi đứng dậy, cầm theo túi xách và chiếc hóa đơn dài dằng dặc từ tay cậu phục vụ. Gương mặt mẹ chồng tôi lúc đó lộ rõ vẻ đắc ý, còn cô em chồng thì khúc khích cười, tưởng rằng đã “bắt nạt” được đứa con dâu tỉnh lẻ này một vố đau đớn.
Nhưng họ đã lầm. Tôi không phải là quả hồng mềm để ai muốn nắn thì nắn.

Tôi thản nhiên bước thẳng đến quầy lễ tân ngay giữa sảnh lớn – nơi có rất đông thực khách khác đang đứng xếp hàng chờ thanh toán và ra vào. Cố tình chọn vị trí trung tâm, tôi rút thẻ ngân hàng ra, nhìn thẳng vào cô thu ngân rồi nói dõng dạc, giọng vang lên rõ mồn một khắp cả khu vực sảnh:
“Em ơi, bàn số 15 của chị hết tổng cộng bao nhiêu tiền? Chị chỉ thanh toán đúng phần của chị và chồng chị là 2 phần trên tổng số 8 người thôi nhé. Còn lại 6 người kia, em cứ vào tận bàn gặp bà mặc áo hoa đỏ đang ngồi chỉ tay kia để thu nốt. Bà ấy là mẹ chồng chị, vừa nãy bà ấy gọi món rất hoành tráng và bảo là bà ấy chủ trì bữa tiệc này mà!”
Tiếng nói của tôi không quá gay gắt nhưng cực kỳ rõ ràng, tròn vành rõ chữ. Ngay lập tức, hàng chục ánh mắt của những thực khách xung quanh đổ dồn về phía bàn ăn của gia đình chồng tôi. Những tiếng xầm xì bắt đầu to nhỏ:
“Ơ hay nhỉ, đi ăn cả nhà mà bắt con dâu gánh hết à?” “Nhìn sang chảnh thế kia mà đi ăn quỵt của con dâu mới cơ đấy!” “Thời buổi nào rồi còn cái kiểu hành hạ con dâu vô lý thế kia…”
Mẹ chồng tôi – bà H. – vốn là người cực kỳ sĩ diện và ưa thể hiện với thiên hạ. Nghe thấy tôi nói to giữa bàn dân thiên hạ, lại thấy bao nhiêu ánh mắt ái ngại, khinh bỉ của những người xung quanh đang nhìn chằm chằm vào mình, mặt bà từ đắc ý bỗng chốc đỏ gay rồi chuyển sang tím tái vì nhục nhã.
Bà vội vàng đứng bật dậy, định chạy ra mắng tôi, nhưng tôi đã nhanh tay quẹt thẻ thanh toán đúng 1/4 số tiền hóa đơn cho phần của tôi và T., rồi quay sang mỉm cười nhẹ nhàng với cô thu ngân:
“Chị trả xong phần của vợ chồng chị rồi nhé. Cảm ơn em!”
Nói rồi, tôi quay lưng đi thẳng ra cửa nhà hàng, không thèm ngoái đầu lại nhìn bàn ăn hỗn loạn phía sau. T. lật đật chạy theo giữ tay tôi lại, mặt mày tái mét, lắp bắp:
“Em… em làm cái gì thế? Sao em lại làm mẹ xấu mặt trước bao nhiêu người như vậy? Có gì về nhà đóng cửa bảo nhau chứ!”
Tôi gạt mạnh tay T. ra, nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng chưa từng có:
“Anh bảo tôi về nhà bảo nhau? Lúc mẹ anh chỉ tay bắt tôi gánh hóa đơn gần chục triệu cho cả nhà anh sĩ diện, sao anh không mở miệng ra ‘bảo nhau’ với mẹ anh đi? Anh im lặng nghĩa là anh đồng lõa để gia đình anh đào mỏ vợ mình. Tôi đi làm văn phòng chứ không phải đi làm mỏ đào tiền cho cả họ nhà anh tiêu xài hoang phí.”
Tôi vẫy một chiếc taxi, dứt khoát bước lên xe và khóa cửa lại, để mặc T. đứng ngơ ngác giữa đường với hàng tá cuộc gọi nhỡ từ bà mẹ chồng đang phát điên ở trong nhà hàng vì phải tự móc hầu bao chi trả cho 28 món hải sản đắt đỏ.
Bước đi này của tôi có thể sẽ khép lại cuộc hôn nhân với người chồng nhu nhược này, nhưng tôi không tiếc. Ít nhất, tôi đã cho họ hiểu một bài học: Con dâu nhà lành chứ không phải kẻ khờ để họ mang ra làm trò đùa tiêu khiển.