Bước vào buổi phỏng vấn với sợi dây chuyền cũ kỹ luôn được mẹ dặn phải giữ suốt đời, Minh Liên chỉ nghĩ đó là một kỷ vật bình thường. Nhưng ngay khi nhìn thấy mặt dây chuyền ấy, vị giám đốc quyền lực bỗng đứng bật dậy, đôi tay run lên vì kinh ngạc
Bước vào buổi phỏng vấn với sợi dây chuyền cũ kỹ luôn được mẹ dặn phải giữ suốt đời, Minh Liên chỉ nghĩ đó là một kỷ vật bình thường. Nhưng ngay khi nhìn thấy mặt dây chuyền ấy, vị giám đốc quyền lực bỗng đứng bật dậy, đôi tay run lên vì kinh ngạc. Hai mươi lăm năm chôn giấu trong quá khứ tưởng đã vĩnh viễn bị thời gian xóa nhòa, giờ đây bất ngờ trở lại chỉ bởi một món đồ nhỏ bé trên cổ cô gái trẻ…
Buổi sáng đầu hạ, nắng vàng phủ kín mặt tiền tòa nhà kính cao hơn ba mươi tầng giữa trung tâm thành phố.
Đứng dưới sảnh, Minh Liên hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh bản thân.
Đây là lần phỏng vấn quan trọng nhất kể từ khi cô tốt nghiệp đại học.
Nếu được nhận vào tập đoàn này, cô sẽ có đủ tiền chữa bệnh cho bà ngoại và sửa lại căn nhà cấp bốn đã xuống cấp ở quê.
Bàn tay vô thức siết chặt tập hồ sơ.
Đầu ngón tay còn lại khẽ chạm vào sợi dây chuyền bạc đã xỉn màu trên cổ.
Mặt dây là một viên đá xanh hình giọt nước, cũ đến mức những đường chạm khắc gần như đã mờ hết theo năm tháng.
Đó là món đồ duy nhất mẹ để lại trước khi qua đời.
Ngày còn nhỏ, Minh Liên từng nhiều lần muốn bán nó để lấy tiền mua sách.
Nhưng mẹ chỉ ôm cô vào lòng rồi dặn bằng giọng rất nghiêm túc:
“Con có thể mất tất cả, nhưng đừng bao giờ tháo sợi dây chuyền này. Đến một ngày nào đó, nó sẽ giúp con tìm được câu trả lời mà mẹ chưa kịp nói.”
Lúc ấy cô chỉ nghĩ mẹ đang an ủi một đứa trẻ.
Cho đến tận hôm nay, cô vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy.
Tiếng thư ký vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ:
“Ứng viên Minh Liên , mời em vào phòng phỏng vấn.”
Minh Liên khẽ gật đầu.
Cánh cửa từ từ mở ra.
Cô bước vào căn phòng rộng lớn với bầu không khí trang nghiêm.
Phía trước là bàn hội đồng gồm năm người.
Ở vị trí trung tâm là Tổng giám đốc Nguyễn Khánh – người nổi tiếng khó tính, hiếm khi trực tiếp tham gia tuyển dụng nhân viên.
Minh Liên cúi đầu lễ phép.
“Dạ, em chào các anh chị.”
Khánh chỉ khẽ gật đầu rồi tiếp tục xem hồ sơ.
Buổi phỏng vấn diễn ra khá thuận lợi.
Những câu hỏi chuyên môn liên tiếp được đưa ra.
Minh Liên bình tĩnh trả lời từng câu một.
Cô không quá xuất sắc nhưng đủ tự tin và mạch lạc.
Các thành viên hội đồng bắt đầu trao đổi với nhau bằng ánh mắt hài lòng.
Đúng lúc người phụ trách nhân sự định chuyển sang phần cuối cùng, Khánh bất ngờ ngẩng đầu.
Lần đầu tiên từ đầu buổi phỏng vấn, ông nhìn thẳng vào cô gái trẻ.
Rồi ánh mắt ông chợt khựng lại.
Không phải khuôn mặt.
Không phải hồ sơ.
Mà là sợi dây chuyền trên cổ cô.
Đồng t//ử ông co rút.
Khuôn mặt vốn điềm tĩnh bỗng tái đi.
Ông từ từ đứng dậy.
Cả căn phòng lập tức im phăng phắc.
Mọi người chưa từng thấy vị giám đốc luôn lạnh lùng ấy có biểu hiện kỳ lạ như vậy.
Ông bước chậm đến trước mặt Minh Liên
Đôi mắt không rời khỏi viên đá xanh cũ kỹ.
Giọng ông khàn đi:
“Chiếc dây chuyền này… em lấy từ đâu?”
Minh Liên hơi bối rối.
“Dạ… đây là kỷ vật mẹ em để lại trước khi mất.”
Đôi bàn tay người đàn ông khẽ run lên.
Ông hít một hơi thật sâu như cố giữ bình tĩnh.
“Em… mẹ em tên là gì?”
Minh Liên ngập ngừng.
“Dạ… mẹ em tên Minh Hương.”
Ngay khoảnh khắc ấy, sắc mặt vị giám đốc hoàn toàn thay đổi.
Hai mươi lăm năm trước, cũng chính sợi dây chuyền ấy đã biến m//ất cùng một người con gái… và một bí mật mà ông đã dành cả nửa đời người để đi tìm…
Cả phòng phỏng vấn rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Các thành viên trong hội đồng tuyển dụng ngơ ngác nhìn nhau, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra với vị tổng giám đốc vốn nổi tiếng là một “bức tường băng” bất biến trước mọi sóng gió.
Nguyễn Khánh đứng chôn chân tại chỗ, hốc mắt ông bỗng chốc đỏ hoe. Cái tên “Minh Hương” vang lên như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm can, phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lùng mà ông đã cố công xây dựng suốt hai mươi lăm năm qua.
“Minh Hương… Hương…”
Ông lẩm bẩm, giọng run rẩy rồi bất ngờ nắm lấy hai vai của Minh Liên, ánh mắt vừa kích động, vừa tràn ngập sự hối lỗi xen lẫn vỡ òa:
“Giọt nước mắt của biển… Đây chính là sợi dây chuyền bùa hộ mệnh của dòng họ Nguyễn. Năm đó, mẹ em… mẹ em ra đi khi đang mang thai, ông nội em vì định kiến gia tộc đã ép bà ấy phải rời khỏi thành phố này. Kể từ ngày đó, ta đã lật tung cả đất nước để tìm hai mẹ con, nhưng tất cả thông tin đều bị xóa sạch…”
Minh Liên bàng hoàng. Tập hồ sơ trên tay cô suýt chút nữa rơi xuống sàn. Những lời mẹ dặn năm xưa, những cơ cực mà hai mẹ con phải trải qua ở vùng quê nghèo, và cả khuôn mặt luôn đượm buồn của mẹ mỗi khi nhìn về phía hoàng hôn… tất cả những mảnh ghép rời rạc trong ký ức cô bỗng chốc khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
“Chú… chú là…” – Môi Minh Liên run lên, câu hỏi nghẹn lại nơi cổ họng.

Nguyễn Khánh không kìm được nước mắt, những giọt lệ của người đàn ông ngũ tuần rơi xuống, làm nhòe đi cả ánh nhìn. Ông run run lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc ví da cũ kỹ, mở ra bên trong là tấm ảnh chụp một cô gái có nụ cười tỏa nắng, rạng rỡ như mùa thu năm ấy – người có đôi mắt và chiếc mũi thanh tú giống hệt Minh Liên bây giờ.
“Ta là cha của em, Liên ạ. Ta là Nguyễn Khánh… Người đàn ông hèn nhát đã để mất mẹ em, nhưng chưa một ngày nào ta ngừng tìm kiếm hai mẹ con. Trời đất ơi, con gái của ta…”
Tiếng xì xầm kinh ngạc của hội đồng tuyển dụng phía sau hoàn toàn bị gạt ra ngoài rìa thế giới của hai người. Minh Liên nhìn tấm ảnh, nhìn người đàn ông quyền lực đang khóc nấc lên trước mặt mình – người mà báo chí luôn ca tụng là một huyền thoại kinh doanh, giờ đây chỉ là một người cha tội nghiệp đang cầu xin sự tha thứ từ đứa con thất lạc.
Hóa ra, sợi dây chuyền này không chỉ là một kỷ vật. Nó là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa quá khứ, là lời gửi gắm cuối cùng của người mẹ quá cố, muốn đưa cô trở về đúng nơi cô thuộc về.
Khánh lau vội nước mắt, ông nắm chặt tay Minh Liên, quay sang phía hội đồng tuyển dụng bằng chất giọng đanh thép nhưng ngập tràn niềm tự hào:
“Buổi phỏng vấn hôm nay kết thúc tại đây. Từ ngày hôm nay, Nguyễn Minh Liên chính là người thừa kế hợp pháp duy nhất của Tập đoàn này. Thư ký Lâm, chuẩn bị xe ngay cho tôi, chúng ta sẽ về quê đón bà ngoại của Liên lên bệnh viện trung ương điều trị bằng những điều kiện tốt nhất!”
Bước ra khỏi tòa nhà kính ba mươi tầng, ánh nắng đầu hạ không còn làm Minh Liên cảm thấy ngột ngạt nữa. Ngược lại, nó ấm áp và rực rỡ một cách lạ kỳ. Cô khẽ chạm tay vào viên đá xanh trên cổ, thầm thì trong lòng: “Mẹ ơi, con tìm thấy câu trả lời rồi. Từ nay về sau, mẹ có thể mỉm cười an lòng ở thế giới bên kia được rồi…”