Bồ vừa thông báo có th//ai người đàn ông liền ly hôn luôn vợ để cưới cô ta, đêm tân hôn nhìn bụ/ng cô dâu anh ta tái mặt ng//ã q//uỵ khi biết bí mật động trời…

Bồ vừa thông báo có th//ai người đàn ông liền ly hôn luôn vợ để cưới cô ta, đêm tân hôn nhìn bụ/ng cô dâu anh ta tái mặt ng//ã q//uỵ khi biết bí mật động trời…

Tôi và Thanh dọn về số//ng chung sau hơn một năm yêu nhau. Vì sự nghiệp chưa vững, tôi bàn với Thanh kế hoạch. Em ngoan ngoãn nghe lời, đều đặn uố//ng thu//ốc tr//ánh th//ai hàng ngày để tôi yên tâm phấn đấu. Ba năm sau, khi tôi đã có chỗ đứng nhất định, một đám cưới ấm cúng diễn ra trong sự chúc phúc của hai bên gia đình.

Cưới xong, chúng tôi “thả” cửa để đón con đầu lòng. Nhưng một năm, rồi hai năm trôi qua, bụng Thanh vẫn phẳng lì. Áp lực từ bố mẹ, cộng với sự sốt ruột của bản thân khiến không khí trong nhà ngày càng ngột ngạt. Một buổi chiều mưa tầm tã, chúng tôi dắt nhau đi kh//ám. Trong lúc chờ kết quả, tôi có cuộc gọi triệu tập họp khẩn cấp từ công ty nên đành để Thanh ở lại lấy kết quả một mình. Tối hôm đó về nhà, tôi thấy Thanh ngồi thẫn thờ bên mâm cơm nguội lạnh, đôi mắt đỏ hoe.

“Sao thế em? Bác sĩ bảo sao?” Tôi gặng hỏi, lòng nó//ng như lử/a đ/ốt. Thanh ngập ngừng hồi lâu mới lí nhí: “Bác sĩ bảo… n/ội ti/ết của em kém quá, t//ử cu//ng lạnh nên khó th/ụ th//ai. Phải tẩm bổ và điều trị lâu dài mới có hy vọng.” C/ơn gi/ận bùng lên, tôi đ//ập mạnh tay xuống bàn: “Thấy chưa! Anh đã bảo mà. Anh to cao, thể dục thể thao đều đặn thế này làm sao mà yếu được. Chỉ có thể là do em thôi. Anh nói trước, anh là con trai độc đinh, anh không chấp nhận việc tuyệt t/ự đ/âu.”

Thanh cúi gầm mặt, nước mắt lã chã rơi nhưng không dám cãi nửa lời. Từ hôm đó, thái độ của tôi với vợ thay đổi hẳn. Tôi hay cáu gắt, nh//ậu nh//ẹt về khuya và bắt đầu nảy si//nh tâm lý chán chường.
Chính trong những ngày tháng bí bách ấy, tôi gặp Nhung – một cô gái tr//ẻ trung, bố//c l//ửa và phóng khoáng. Sự tươi mới của Nhung khiến tôi mê mệt. Tôi lao vào cuộc tì/nh v//ụng tr//ộm như con thi//êu th//ân. Và rồi, điều tôi mong chờ nhất cũng đến: Nhung báo tin có th//ai. Cầm chiếc qu//e t//hử th//ai hai vạch đ/ỏ chót Nhung đưa, tôi mừng rơn, lập tức về nhà đưa đơn ly hôn cho Thanh. Tôi cứ nghĩ Thanh sẽ kh/óc lóc, níu kéo hay làm ầm ĩ. Nhưng không, em bình thản đến lạ lùng. Em nhìn tôi trân trân, ánh mắt không còn sự oá//n trách mà chỉ có nỗi buồn sâu thẳm.



Trước khi đặt bút ký, Thanh chỉ nói duy nhất một câu: “Anh đã quyết thì em không giữ. Chỉ mong sau này, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng đừng h/ối h/ận.”…

…Tôi phũ phàng ký tên, lòng nhẹ bẫng như vừa trút được gánh nặng. Chưa đầy hai tháng sau, tôi dọn về sống cùng Nhung, rộn ràng chuẩn bị đám cưới gấp gáp vì “bụng bầu không chờ ai”.

Đêm tân hôn, căn phòng ngập ánh đèn vàng ấm áp. Nhung mặc váy ngủ mỏng manh, vòng tay ôm lấy tôi, áp cái bụng đã lùm lùm vào ngực tôi, cười khẽ:
— Con mình đó anh…

Tôi đặt tay lên bụng cô ta. Nhưng… cảm giác đầu tiên không phải hạnh phúc. Bụng Nhung căng cứng một cách kỳ lạ. Không phải cái mềm tròn của thai phụ. Dưới lớp váy, có gì đó… gồ lên, méo mó.

— Em… bụng em sao cứng vậy? — tôi khựng lại.

Nụ cười trên môi Nhung tắt ngấm trong một giây rất nhanh. Cô ta vội quay mặt đi:
— Tại… em ăn no thôi.

Linh cảm xấu ập đến. Tôi bật đèn sáng hơn, giật váy ngủ của Nhung lên.

Trước mắt tôi… không phải bụng bầu.
Mà là một chiếc bụng giả bằng silicon, buộc chặt quanh eo.

Tôi chết lặng. Tai ù đi. Cả căn phòng quay cuồng như sắp sập xuống.
— Cái… cái gì đây?

Nhung tái mét, quỳ sụp xuống đất, khóc nấc:
— Em xin lỗi… em không có thai. Em sợ anh bỏ em, sợ anh quay về với vợ… Em chỉ định lừa anh vài tháng, chờ anh cưới em rồi tính tiếp…

Tôi lùi lại, tim như bị bóp nghẹt.
Hóa ra, đứa “con trai nối dõi” mà tôi tin tưởng… chỉ là một vở kịch.
Hóa ra, tôi đã tự tay đạp đổ mái ấm của mình… vì một lời nói dối.

Trong khoảnh khắc đó, câu nói của Thanh năm nào vang lên trong đầu tôi, rõ ràng đến tàn nhẫn:

“Dù có chuyện gì xảy ra… anh cũng đừng hối hận.”

Tôi quỵ xuống nền nhà lạnh ngắt.
Nhưng nước mắt lúc này… đã quá muộn để đổi lại một người vợ từng nhẫn nhịn, từng cam chịu, từng yêu tôi bằng cả cuộc đời.