Bố vợ vượt 500 km mang quà Noel từ quê lên cho cháu nhưng con rể thành phố ch/ê b/ẩn né/m hết vào thùng rác rồi đ//uổi khéo ông về. Để rồi lúc anh ta vừa quay vào thì nhận tin s//ét đá//nh…
Bố vợ vượt 500 km mang quà Noel từ quê lên cho cháu nhưng con rể thành phố ch/ê b/ẩn né/m hết vào thùng rác rồi đ//uổi khéo ông về. Để rồi lúc anh ta vừa quay vào thì nhận tin s//ét đá//nh…
Hà Nội những ngày cuối năm rét buốt, không khí Giáng sinh len lỏi khắp các nẻo đường. Trong căn hộ chung cư , Minh đang khó chịu ra mặt vì tiếng chuông cửa réo liên hồi vào giờ nghỉ trưa. Cánh cửa mở ra. Đứng trước mặt Minh là ông Hùng – bố vợ, với dáng vẻ kh/ắc kh/ổ, qu/ê m/ùa đến t/ội nghiệp. Ông mặc chiếc áo khoác đã sờn vai, chân đi đôi dép nhựa cũ, trên vai vác một cái bao tải dứa màu xanh căng phồng, lấm lem bùn đất.
“Chào anh Minh, bố lên thăm hai đứa với cháu Bi. Mấy nay rét quá, bố bắt được mấy con gà với mang ít gạo nếp mới…” – Ông Hùng cười hiền hậu, hàm răng ám khói thuốc lào xỉn màu lộ ra. Minh nhăn mặt, không giấu nổi sự kh/inh kh/ỉnh, lùi lại hai bước như sợ v/i khu/ẩn nhảy sang bộ quần áo hàng hiệu của mình: “Bố lên mà không báo trước? Nhà con vừa mới lau xong, cái bao kia b/ẩn thế kia bố đừng mang vào. Để ngoài cửa đi”.
Lan – vợ Minh nghe tiếng bố liền chạy ra, mừng rỡ: “Bố lên sao không bảo con ra đón! Bố vào nhà đi ạ, ngoài này gió lùa lạnh lắm”. Cô toan xách cái bao vào thì Minh chặn lại, giọng gắt gỏng: “Em định mang cái đống đất cát ấy vào làm hỏng sàn gỗ nhập khẩu à? Để ngoài hành lang, lát tính sau”.
Ông Hùng sượng trân, nụ cười tắt ngấm trên môi. Ông lúng túng đặt cái bao xuống góc hành lang, tay run run phủi bụi quần rồi mới dám bước vào nhà. Ông thò tay vào túi áo ngực, lôi ra một chiếc mũ ông già Noel bằng nhung rẻ tiền và mấy hộp đồ chơi nhựa xanh đỏ.
“Bi đâu rồi con? Ông mua mũ ông già Noel cho cháu đây. Ở quê trẻ con nó thích lắm…”
Thằng cu Bi nghe thấy ông liền chạy ra, nhưng chưa kịp sà vào lòng ông thì Minh đã qu//át: “Bi! Đứng lại. Không được động vào mấy thứ đồ đó. Nhựa đ//ộc h//ại, phẩm màu không rõ nguồn gốc, bố nói bao lần rồi? Về phòng ngay!”

Bi khựng lại, đôi mắt tròn xoe nhìn ông ngoại rồi nhìn bố, môi mím chặt. Thằng bé quay đầu chạy vào phòng, đóng sầm cửa lại.
Ông Hùng đứng sững giữa phòng khách rộng thênh thang, ánh đèn vàng ấm áp treo cao nhưng sao lạnh buốt đến thắt lòng. Bàn tay cầm chiếc mũ Noel run run, ông lặng lẽ đặt nó xuống bàn, giọng nhỏ hẳn:
“Ờ… thế thôi. Ông để đây. Khi nào tiện thì cho cháu đội…”
Minh liếc nhìn chiếc mũ, nhếch môi khinh khỉnh. Anh ta xách cái bao tải dứa ngoài hành lang vào, mở ra xem. Mấy con gà quê đã làm sẵn, bọc trong lá chuối, bó nếp còn thơm mùi rơm, vài quả bưởi da sần sùi.
“Trời ơi! Toàn đồ quê thế này mà bố cũng mang lên?” – Minh kêu lên như thể vừa chạm phải thứ gì ghê gớm. “Thời buổi nào rồi còn gà nhà nuôi, nếp quê. Nhà con toàn ăn đồ nhập khẩu, bố mang mấy thứ này lên làm gì cho chật nhà?”
Lan tái mặt:
“Anh nói gì thế? Đây là công sức của bố cả đấy!”
Minh không thèm nghe. Anh ta kéo cái bao ra ban công, rồi… ném thẳng xuống thùng rác phía dưới, từng thứ một, không chút do dự. Tiếng gà rơi bịch bịch vang lên khô khốc.
Ông Hùng chết lặng. Mắt ông đỏ hoe, nhưng ông quay đi thật nhanh, sợ con rể nhìn thấy nước mắt. Ông khom lưng, lắp bắp:
“Thôi… bố về. Bố đi xe đêm cho kịp chuyến… Lên làm phiền hai đứa rồi.”
Lan òa khóc, nắm tay bố:
“Bố ở lại với con mấy hôm đã…”
Minh khoát tay:
“Thôi, bố về đi cho tiện. Nhà chật, lại sắp Noel, con còn tiếp khách.”
Ông Hùng gật đầu liên tục, như sợ chỉ cần chậm một giây là mình sẽ bật khóc. Ông khoác lại chiếc áo sờn vai, cúi người nhặt cái mũ Noel đặt vào tay Lan:
“Cho cháu… kẻo lạnh.”
Rồi ông lặng lẽ quay đi.
Cánh cửa vừa khép lại.
Minh thở phào, phủi tay như vừa dọn xong rác:
“Phiền phức thật. Tự nhiên Noel mất vui.”
Lan ngồi bệt xuống sàn, ôm mặt nức nở. Minh quay lưng vào trong, không buồn để ý.
Và chỉ vài phút sau, khi Minh vừa rót cho mình ly rượu vang, điện thoại Lan rung lên dữ dội. Số lạ.
Cô run rẩy bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông lạ, gấp gáp và lạnh lẽo:
“Cô là người nhà của ông Hùng phải không? Ông vừa bị tai nạn giao thông trên cao tốc… Xe khách tông trực diện. Ông đang nguy kịch.”
Chiếc ly trên tay Minh rơi choang xuống sàn, vỡ tan.
Màu rượu đỏ loang ra, giống hệt màu máu.
Ngoài ban công, gió mùa tràn về. Trong thùng rác dưới sân, mấy con gà quê lạnh ngắt nằm chồng lên nhau, chưa kịp được ai ăn một miếng.
Đêm Noel năm đó, Hà Nội lên đèn rực rỡ.
Còn Minh… lần đầu tiên trong đời, anh ta hiểu thế nào là sét đánh ngang tai –
khi sự tàn nhẫn của mình vừa kịp quay lưng, thì báo ứng đã gõ cửa.