Bố tôi 80 tuổi “gần đất xa trời”, mình tôi là con gái nên đã phải nghỉ việc chăm cha suốt 3 năm…hôm nay cha bệnh nặng đã gọi hai anh trao 3 cuốn sổ đỏ..còn tôi chỉ được 2 chỉ vàng “cái Liên con gái rồi đi lấy chồng ba cho từng này làm của
Bố tôi 80 tuổi “gần đất xa trời”, mình tôi là con gái nên đã phải nghỉ việc chăm cha suốt 3 năm…hôm nay cha bệnh nặng đã gọi hai anh trao 3 cuốn sổ đỏ..còn tôi chỉ được 2 chỉ vàng “cái Liên con gái rồi đi lấy chồng ba cho từng này làm của hồi môn”…tôi choáng váng sụp đổ…
Bố tôi nằm trên chiếc giường gỗ kê sát cửa sổ. Ngoài kia, nắng chiều đổ dài trên nền gạch cũ, vàng vọt như hơi thở của ông.
Ba năm nay, tôi bỏ việc ở thành phố, về quê chăm bố. Từ bát cháo loãng, viên thuốc đắng, đến những đêm bố khó thở, tôi đều ở bên. Hai anh trai tôi làm ăn xa, mỗi năm về được đôi ba lần. Có về thì cũng chỉ ngồi được một bữa cơm, hôm sau lại vội vã lên đường.
Hôm nay, bố yếu hơn mọi khi. Ông gọi cả nhà lại, bảo muốn “chia cho xong, kẻo nhắm mắt không yên”.
Hai anh tôi ngồi một bên giường. Tôi đứng nép ở góc nhà, lòng run run.
Bố đưa cho mỗi anh một cuốn sổ đỏ. Giọng ông khàn đặc:
– Đất này… để các con làm ăn, nuôi vợ con.
Rồi bố quay sang tôi. Ông lục trong túi áo cũ, lấy ra hai chỉ vàng đã gói trong mảnh giấy báo:
– Cái Liên là con gái, rồi cũng đi lấy chồng. Ba cho từng này làm của hồi môn.
Tôi choáng váng. Tai ù đi. Ba năm chăm cha, đổi lại chỉ là hai chỉ vàng – chưa bằng một góc căn nhà tôi đang ngủ nhờ. Tôi không khóc. Chỉ thấy trong lòng trống rỗng, lạnh tanh.

Tối đó, tôi ngồi ngoài hiên. Hai anh nói chuyện nhỏ to trong nhà. Tôi nghe loáng thoáng:
Sáng hôm sau, hai anh gọi tôi lại. Anh cả nói:
– Bọn anh bàn rồi…mặc kệ bố có phản đối…