Bố ốm y::ếu hôm nay là ngày chia tài sản, khi đọc lên ai cũng ngỡ ngàng: “Anh Cả 2 cuốn sổ đỏ, anh hai được 2 số tiết kiệm 15 tỷ, còn cái Lan ta cho 1 chỉ vàng dù gì cũng sắp lấy chồng”…

Bố ốm y::ếu hôm nay là ngày chia tài sản, khi đọc lên ai cũng ngỡ ngàng: “Anh Cả 2 cuốn sổ đỏ, anh hai được 2 số tiết kiệm 15 tỷ, còn cái Lan ta cho 1 chỉ vàng dù gì cũng sắp lấy chồng”…nghe lời di chúc xong Lan đứng hình vì từ lúc ba ốm nặng 5 năm nay đều mình cô chăm sóc vậy mà….

Ngày ba mất, căn nhà nhỏ đông nghịt họ hàng. Ai cũng biết ông là người nghiêm khắc, công bằng, nên khi di chúc được mở ra, không ai dám bàn ra tán vào.

Luật sư cầm tờ giấy, chậm rãi đọc rõ từng dòng:

– “Anh cả – Phạm Văn Hưng, được nhận 2 cuốn sổ đỏ căn nhà và mảnh đất ở quê.

– Anh hai – Phạm Văn Dũng, được nhận 2 sổ tiết kiệm tổng cộng 15 tỷ.

– Còn cái Lan… ta cho 1 chỉ vàng, dù gì nó cũng là con gái, cũng sắp lấy chồng rồi, coi như của hồi môn.”

Cả nhà lặng đi trong vài giây. Còn Lan – cô gái gầy gò, đôi mắt đỏ hoe vì thức trắng nhiều đêm – thì như chế//t lặng.

Ba ốm liệ//t giường 5 năm. Mẹ mất sớm. Hai anh đi làm ăn xa, về mỗi Tết. Từ thay b/ô đút cháo, thuốc men, đến những đêm ba khó thở phải chạy xe đưa đi viện, tất cả chỉ có một mình Lan.

Cô bỏ việc ở thành phố, về quê ở hẳn, không chồng con, không bạn bè. Chỉ có ba, chiếc giường bệnh và mùi thuốc sá//t trùng….nhìn cô em gái duy nhất thẫn thờ…2 anh đã quyết định làm 1 việc khiến cả làng nể phục …

Hai người anh nhìn nhau, rồi cùng cúi đầu thật lâu. Trong ánh mắt họ thoáng qua chút xấu hổ – thứ cảm giác mà bao năm bận bịu kiếm tiền, họ chưa từng thấy rõ đến vậy.

Sau khi khách khứa đã về hết, chỉ còn lại ba anh em bên bàn thờ nghi ngút khói hương, anh Cả lên tiếng:

– Hồi ba còn tỉnh, ổng nói vậy chắc cũng nghĩ… tụi anh có gia đình, còn em rồi sẽ có người lo. Nhưng tụi anh biết, năm năm qua nếu không có em, chắc ba không sống được tới hôm nay.

Anh Hai đặt chén nước xuống, nhìn Lan, giọng nghẹn lại:
– Anh với anh Cả đã bàn rồi. Hai sổ đỏ và hai sổ tiết kiệm kia, tụi anh sẽ chia lại cho em.

Lan sững người:
– Em không cần đâu, của ba chia sao em nhận khác được.

Anh Cả cười hiền, rót thêm chén trà:
– Không phải “cho khác”, mà là trả ơn. Anh em mình cùng là con, mà em đã làm phần của ba đứa. Tụi anh có nhà, có tiền, có vợ con… còn em mất cả tuổi xuân ở bên ba.

Anh Hai mở túi, rút ra một phong bì dày cộp, đẩy về phía cô:
– Đây là sổ đỏ mảnh đất ba để lại và 2 tỷ tụi anh gom thêm. Em sửa lại căn nhà này, coi như nhà riêng của em.

Lan vội lắc đầu, nước mắt trào ra:
– Em thật sự không cần…

Anh Cả đặt tay lên vai cô, giọng ấm và chắc:
– Em lo cho ba trọn hiếu, giờ để tụi anh lo cho em trọn nghĩa.

Cô cúi đầu, nước mắt rơi lăn trên tay. Bên ngoài, nắng chiều xuyên qua khung cửa, chiếu vào di ảnh người cha già. Gương mặt ông vẫn nghiêm nghị, nhưng trong ánh sáng ấy, Lan thấy như ba đang mỉm cười.

Câu chuyện lan khắp xóm nhỏ. Người ta bảo:

“Ông Phạm có hai người con trai giàu có, nhưng đáng nể nhất vẫn là tấm lòng của họ — biết trân trọng đứa em gái hiếu thảo và công bằng thay cho cha mình.”

Còn Lan, sau nhiều năm tảo tần, cuối cùng cũng được sống trong căn nhà mà cô từng gọi là “nơi ở của ba” — giờ đã trở thành tổ ấm thật sự của chính mình.