Bố mẹ tôi nhập viện, chồng chỉ đặt vội lên bàn đúng 2 triệu rồi nói “tùy em lo liệu”. Trong khi viện phí lên tới 300 triệu, anh trai tôi phải chạy vạy khắp nơi vay mượn, khổ sở đến mức gần như kiệ/t sức.
Bố mẹ tôi nhập viện, chồng chỉ đặt vội lên bàn đúng 2 triệu rồi nói “tùy em lo liệu”. Trong khi viện phí lên tới 300 triệu, anh trai tôi phải chạy vạy khắp nơi vay mượn, khổ sở đến mức gần như kiệ/t sức.
Vậy mà chưa đầy một tuần sau, tôi sững sờ khi biết chồng thẳng tay chuyển cho em gái anh 500 triệu để mua nhà…Tôi đã làm một việc khiến anh ta hối h..ận!
Bố mẹ tôi cùng lúc nằm viện sau một vụ t/a/i n/ạ/n. Bác sĩ nói chi phí điều trị khoảng 300 triệu, nhà ngoại vốn không dư dả, anh trai tôi phải chạy vạy khắp nơi v/a/y mượn.
Tôi gọi cho chồng, giọng run run:
– Anh… bố mẹ em n/g/u/y k/ịc/h, viện phí lớn lắm, anh giúp được bao nhiêu thì giúp nhé.
Tối hôm đó, anh đến viện, đặt vào tay tôi… 2 triệu.
Tôi sững sờ:
– Chỉ thế thôi sao?
– Giờ anh không còn tiền. – anh đáp tỉnh bơ.
Tôi c/ắ/n r/ă/ng nuốt nước mắt, nghĩ chắc anh cũng khó khăn. Nhưng rồi, vài ngày sau, tôi nghe người quen nói anh vừa chuyển cho em gái 500 triệu để mua nhà.
Tôi không tin, về nhà hỏi thẳng:
– Anh có cho em gái v/ay tiền không?
– Ừ, nó cần mua nhà, anh giúp. – anh trả lời như thể đó là điều đương nhiên.
– Còn bố mẹ tôi nằm viện, anh chỉ đưa 2 triệu?
– Đó là chuyện bên ngoại, em có anh trai lo rồi, anh không can thiệp sâu…
Tôi bật cười ch/ua ch/át. Trong mắt anh, tôi và gia đình mình chẳng đáng để anh chia sẻ gánh nặng, nhưng với em gái ru/ột, anh sẵn sàng dốc cả nửa tỷ mà không cần bàn bạc với vợ.
Đêm ấy, tôi nằm quay lưng lại, nước mắt ướt gối. Không phải vì số tiền, mà vì tôi nhận ra… trong trái tim anh, tôi chưa bao giờ được đứng cùng vị trí với “em gái” ấy.
Sau hôm đó, tôi không nói thêm một lời. Tôi âm thầm rút toàn bộ tiền tiết kiệm chung ra, gửi về cho anh trai để trả bớt nợ viện phí. Căn nhà mới của em gái chồng vừa ký hợp đồng đặt cọc, tôi lặng lẽ in tất cả giấy chuyển tiền nửa tỷ của chồng, kèm sao kê, bỏ vào một phong bì.
Một buổi tối, khi chồng đang ngồi xem TV, tôi đặt phong bì lên bàn:
– Em gửi đơn l/y h/ô/n. Anh ký đi.
Anh gi/ật mì/nh:
– Em đi/ê/n à? Vì có 2 triệu mà đòi l/y h/ô/n?
Tôi cười khẩy:

– Không phải vì 2 triệu, mà vì anh chưa bao giờ coi em là gia đình. Anh sẵn sàng rút nửa tỷ cho em gái mà không hỏi ý vợ, nhưng bố mẹ vợ ng/uy k/ịch thì chỉ đưa 2 triệu. Đó không phải là khó khăn, đó là m/á/u m/ủ – chỉ khác là m/áu m/ủ bên nào thôi.
Anh bắt đầu nổi n/ó/ng và l/ao đến tôi..
Gemini đã nói
Anh ta lao đến, giằng lấy xấp tài liệu trên bàn, định bụng sẽ dùng sự nóng nảy để áp chế tôi như mọi khi. Nhưng khi nhìn thấy những tờ sao kê chuyển tiền chi tiết — thứ mà anh ta ngỡ là bí mật — cùng tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên tôi, tay anh ta bỗng run rẩy.
“Cô dám theo dõi tôi? Cô lấy đâu ra những thứ này?” – Anh ta quát lên, nhưng giọng đã lạc đi vì hoang mang.
Tôi không lùi lại, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông mình từng gọi là chồng: – “Tôi không theo dõi, chỉ là ông trời có mắt. Anh đưa tiền cho em gái mua nhà, nhưng lại để mặc bố mẹ vợ nằm viện trong cảnh túng quẫn. Anh nghĩ tôi sẽ tiếp tục làm cái bóng trong ngôi nhà này để anh ban phát lòng thương hại 2 triệu bạc sao?”
Anh ta ném xấp giấy xuống sàn, gầm lên: – “Tiền đó là tiền anh làm ra, anh có quyền cho ai là quyền của anh! Cô rút tiền tiết kiệm chung là phạm pháp, tôi sẽ kiện cô!”
Tôi bật cười, nụ cười lạnh lẽo đến mức anh ta phải khựng lại: – “Anh cứ kiện đi. Số tiền tiết kiệm đó, một nửa là mồ hôi nước mắt của tôi suốt 5 năm qua. Tôi lấy phần của tôi để cứu mạng bố mẹ mình, chẳng có gì sai cả. Còn anh, hãy giải thích với bố mẹ anh và họ hàng xem, tại sao một người con rể ‘thành đạt’ như anh lại để mặc nhạc mẫu nguy kịch chỉ với 2 triệu, trong khi vung tay nửa tỷ cho em gái mua chung cư cao cấp?”
Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta vang lên. Là cô em gái. Tôi thản nhiên nói: – “Anh nghe đi. Có lẽ cô ta gọi để báo rằng phía chủ nhà vừa hủy kèo đặt cọc đấy. Tôi đã gửi những bằng chứng anh âm thầm tuồn tiền chung của hai vợ chồng cho cô ta mà không có sự đồng ý của tôi cho bên luật sư và phong tỏa giao dịch dân sự vì tranh chấp tài sản chung vợ chồng rồi.”
Mặt anh ta biến sắc từ đỏ sang xám ngoét. Anh ta không ngờ người vợ hiền lành, cam chịu hằng ngày lại có thể quyết liệt và “ra đòn” hiểm hóc đến thế.
Cái kết khiến anh ta hối hận
Chưa đầy một tuần sau, áp lực từ dư luận và sự thật phơi bày khiến anh ta không còn mặt mũi nào nhìn ai.
-
Mất cả chì lẫn chài: Giao dịch mua nhà của em gái anh ta bị đình trệ, tiền đặt cọc bị kẹt trong tranh chấp pháp lý. Cô em gái vốn quen thói dựa dẫm nay quay sang trách móc anh trai làm ăn không kín kẽ.
-
Sự thật phơi bày: Anh trai tôi sau khi biết chuyện đã đem 2 triệu trả lại tận tay bố chồng tôi, trước mặt tất cả họ hàng nội ngoại trong một buổi họp gia đình. Sự khinh bỉ của mọi người là hình phạt nặng nề nhất đối với một kẻ sĩ diện như anh ta.
Ngày ra tòa, anh ta tiều tụy, cố níu kéo: “Em cho anh một cơ hội, anh sẽ bù đắp…” Tôi chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo, mỉm cười: “Cơ hội của anh đã mất từ lúc anh đặt 2 triệu lên bàn rồi. Đừng gọi là bù đắp, vì mạng sống của bố mẹ tôi và tình nghĩa vợ chồng, anh không trả nổi đâu.”
Tôi bước ra khỏi tòa án, nắng hôm nay thật rực rỡ. Bố mẹ tôi đã qua cơn nguy kịch, anh trai tôi cũng vơi bớt gánh nặng. Tôi nhận ra, buông bỏ một người không xứng đáng chính là cách tốt nhất để cứu lấy chính mình.