Bố đẻ m//ất 20 năm, mẹ kế lặn lội từ 1000 km chăm tôi sinh con gái. Sự chịu đựng của bà chấm dứt khi thấy mẹ chồng s/ỉ n/h//ục tôi, và cú ‘lật kèo’ trước khi rời đi khiến nhà chồng hoàn toàn suy sụp.”

BỐ ĐẺ MẤT ĐÃ 20 NĂM, NGÀY TÔI SINH CON, MẸ KẾ LẶN LỘI ĐI TÀU TỪ BẮC VÀO NAM CHĂM TÔI SUỐT 6 THÁNG… ĐẾN KHI CHỨNG KIẾN MẸ CHỒNG VÀ CHỒNG COI THƯỜNG CON DÂU CHỈ VÌ SINH CON GÁI, BÀ LẶNG LẼ ĐƯA TÔI VỀ NHÀ VÀ LÀM MỘT VIỆC KHIẾN CẢ NHÀ CHỒNG PHẢI TỈNH NGỘ

Tên tôi là H.

Năm nay tôi ba mươi tuổi.

Nếu có ai hỏi trong cuộc đời này tôi biết ơn ai nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời:

“Mẹ kế.”

Người phụ nữ ấy không sinh ra tôi.

Cũng không mang nặng đẻ đau tôi một ngày nào.

Nhưng chính bà lại là người cho tôi hiểu thế nào là tình mẫu tử.

Bố tôi mất cách đây hai mươi năm vì một cơn tai biến.

Ngày ấy tôi mới mười tuổi.

Mẹ ruột đã mất từ khi tôi còn rất nhỏ nên sau khi bố qua đời, tôi gần như trở thành đứa trẻ mồ côi.

Người thân ai cũng nghĩ tôi sẽ phải nghỉ học.

May mắn thay, người phụ nữ từng là vợ sau của bố vẫn quyết định ở lại.

Bà tên T.

Ngày bố còn sống, tôi gọi bà là dì.

Sau đám tang bố, bà ngồi cạnh tôi, nhẹ nhàng nói:

– Nếu con đồng ý… từ hôm nay cứ gọi dì là mẹ.

Tôi không trả lời.

Chỉ lặng lẽ gật đầu.

Hôm ấy, bà ôm tôi khóc.

Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được hơi ấm của một người mẹ.

Suốt hai mươi năm sau đó, bà chưa từng sinh thêm con.

Bạn bè nhiều lần khuyên:

– Chị còn trẻ, đi bước nữa đi.

Bà chỉ cười:

– Tôi còn con H. phải lo.

Bà làm đủ nghề.

Ban ngày bán hàng.

Ban đêm nhận may quần áo.

Tiền kiếm được đều dành cho tôi ăn học.

Đến khi tôi tốt nghiệp đại học, đi làm rồi lấy chồng trong Nam, bà mới chịu nghỉ bớt.

Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình từ đây sẽ bình yên.

Nhưng hóa ra…

Đó mới chỉ là khởi đầu.

Tôi kết hôn với anh P.

Trước khi cưới, anh hiền lành, luôn nói:

– Anh không trọng trai hay gái.

Miễn con khỏe mạnh là được.

Tôi đã tin.

Tin đến mức chẳng chút nghi ngờ.

Một năm sau cưới, tôi mang thai.

Cả hai bên đều mong ngóng.

Đến ngày bác sĩ báo là con gái, tôi vui lắm.

Riêng mẹ chồng thì im lặng.

Bà chỉ buông đúng một câu:

– Thôi thì… đứa đầu gái, đứa sau cố kiếm thằng cu.

Tôi cười cho qua.

Không ngờ câu nói ấy lại mở đầu cho chuỗi ngày buồn nhất cuộc đời.

Con gái tôi chào đời khỏe mạnh.

Tôi vừa trải qua ca sinh mổ nên rất yếu.

Mẹ chồng chỉ ghé bệnh viện khoảng nửa tiếng rồi về.

Bà bảo:

– Nhà còn nhiều việc.

Ở viện có y tá lo rồi.

Chồng tôi cũng chỉ xin nghỉ được hai ngày.

Sau đó lại đi làm.

Anh thường nói:

– Em ở nhà có mẹ anh rồi.

Nhưng thực tế…

Mẹ chồng chỉ nấu cơm cho cả nhà.

Còn tôi phải tự bế con, thay tã, giặt đồ.

Có hôm vết mổ đau đến mức đứng không nổi.

Tôi ôm con khóc một mình.

Biết tin tôi sinh, mẹ T. ngoài Bắc lập tức gọi điện.

– Con khỏe không?

Nghe giọng tôi nghẹn lại, bà chỉ hỏi thêm một câu:

– Có chuyện gì đúng không?

Tôi cố giấu.

– Con ổn mà mẹ.

Bà không tin.

Hai ngày sau, bà gọi lại.

– Mẹ mua vé tàu rồi.

Ba mươi mấy tiếng cũng được.

Mẹ vào với con.

Tôi vội ngăn.

– Xa lắm mẹ.

– Tốn tiền nữa.

Bà cười.

– Tiền kiếm lại được.

Còn lúc con gái cần mẹ thì không đợi được.

Ba ngày sau.

Bà xuất hiện trước cửa nhà tôi với hai chiếc túi lớn.

Một túi đầy thuốc Bắc.

Một túi toàn đồ ăn bà chuẩn bị từ ngoài quê.

Nhìn thấy bà, tôi òa khóc như một đứa trẻ.

Bà chỉ ôm tôi.

– Có mẹ đây rồi.

Suốt sáu tháng sau đó.

Bà gần như không để tôi động tay vào việc gì.

Sáng hầm chân giò.

Trưa nấu cháo.

Chiều tắm cho cháu.

Đêm con khóc, bà giành bế.

Tôi bảo:

– Mẹ nghỉ đi.

Bà cười:

– Để con ngủ.

Sau này còn sức chăm cháu.

Tôi thương bà đến quặn lòng.

Đã ngoài sáu mươi.

Vậy mà vẫn thức trắng cùng con gái.

Điều khiến bà buồn nhất không phải vất vả.

Mà là cách nhà chồng tôi đối xử.

Một hôm ăn cơm.

Mẹ chồng nhìn cháu nội rồi thở dài.

– Giá mà là con trai thì tốt biết mấy.

Chồng tôi không bênh vợ.

Anh còn phụ họa:

– Thôi ráng vài năm sinh thêm đứa nữa.

Tôi lặng người.

Đau hơn cả…

Là hôm con gái mới ba tháng.

Tôi xin tiền chồng mua máy hút sữa.

Anh nhăn mặt.

– Em ở nhà có làm ra tiền đâu.

Tiết kiệm chút đi.

Đúng lúc ấy mẹ chồng chen vào.

– Nó chỉ ở nhà ăn bám, mỗi việc sinh con gái cũng không xong.

Chiếc bát trên tay mẹ T. khựng lại.

Tôi thấy mắt bà đỏ lên.

Nhưng bà không nói gì.

Tối hôm đó.

Bà ngồi cạnh tôi rất lâu.

Rồi hỏi nhỏ:

– Con có hạnh phúc không?

Tôi bật khóc.

Lần đầu tiên sau nhiều tháng.

Tôi kể hết.

Kể những lần bị coi thường.

Những câu nói như dao cứa.

Những đêm ôm con khóc.

Bà chỉ nắm tay tôi.

– Mẹ hiểu rồi.

Sáng hôm sau.

Bà dậy rất sớm.

Lặng lẽ gấp quần áo cho hai mẹ con.

Đến bữa sáng, bà nhìn cả nhà rồi bình tĩnh nói:

– Tôi xin phép đưa con H. và cháu về quê ngoại một thời gian.

Mẹ chồng tôi cười nhạt.

– Muốn đi thì đi.

Đỡ tốn cơm.

Chồng tôi cũng thản nhiên.

– Về vài hôm cũng được.

Tôi nhìn anh.

Chờ một câu giữ lại.

Nhưng không có.

T. không tranh cãi.

Chỉ bế cháu lên.

Một tay kéo vali.

Một tay nắm lấy tay tôi.

– Đi con.

Từ hôm ấy, tôi theo mẹ về Nam… nơi bà đã bán căn nhà nhỏ ngoài Bắc để mua một mảnh đất gần chỗ tôi làm việc trước đây, với dự định sau này tuổi già sẽ ở gần con gái.

Về đó, bà dùng toàn bộ số tiền dành dụm mở cho tôi một cửa hàng nhỏ bán đồ mẹ và bé.

Bà bảo:

– Phụ nữ phải có đồng tiền của mình. Có kinh tế thì mới có quyền lựa chọn cuộc sống.

Sáu tháng sau, cửa hàng đông khách.

Thu nhập của tôi còn cao hơn lương của chồng trước đây.

Trong khi đó, ở nhà chồng, mọi thứ đảo lộn.

Không còn ai chăm sóc.

Không còn bữa cơm nóng.

Không còn người lặng lẽ lo từng việc nhỏ.

Lúc ấy anh P. mới liên tục gọi điện.

Xin lỗi.

Năn nỉ.

Muốn đón mẹ con tôi về.

Nhưng tôi chỉ đáp:

– Em không cần một người chồng chỉ biết trân trọng khi đã mất.

Ít lâu sau, chính mẹ chồng cũng tìm đến.

Bà nhìn cháu nội gái lon ton chạy lại ôm mình rồi bật khóc.

Bà nói:

– Mẹ sai rồi… con gái hay con trai đều là máu mủ. Mẹ chỉ mong con cho gia đình một cơ hội.

Tôi không trả lời ngay.

Tôi quay sang nhìn mẹ T.

Người phụ nữ không sinh ra tôi, nhưng đã đi hơn một nghìn cây số, ngồi tàu gần hai ngày đêm chỉ để chăm con gái ở cữ.

Tôi chợt hiểu một điều.

Gia đình không phải nơi có chung huyết thống.

Gia đình là nơi, khi mình yếu đuối nhất, vẫn có một người sẵn sàng nắm tay mình và nói:

“Có mẹ ở đây, con không phải sợ gì cả.”

Và người phụ nữ ấy, trong lòng tôi, chưa bao giờ là “mẹ kế”.

Bà mãi mãi là mẹ.