Bố chia hết tiền đền bù đất cho tôi, không cho chị cùng cha khác mẹ, tôi đưa ra một yêu cầu khiến bố…
Bố chia hết tiền đền bù đất cho tôi, không cho chị cùng cha khác mẹ, tôi đưa ra một yêu cầu khiến bố…
Những cơn mưa đầu mùa đổ xuống xối xả, gột rửa đi lớp bụi bặm bám đầy trên những tán lá bàng già nơi góc sân, nhưng lại chẳng thể làm dịu đi bầu không khí oi nồng, bức bối bên trong căn nhà cấp bốn của gia đình ông gia. Trên chiếc phản gỗ cũ kỹ lên nước bóng loáng, ông Gia ngồi lặng lẽ, đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt những đường gân xanh bấu chặt vào mép bàn. Trước mặt ông là xấp tiền mặt dày cộm, phẳng phiu – số tiền đền bù từ mảnh đất hương hỏa ở cạnh con đường lớn vừa được mở rộng. Đối diện với ông là Thành, đứa con trai duy nhất với người vợ sau, gương mặt trẻ tuổi còn vương nét trầm tư.
Ông Gia khẽ ho khan một tiếng, chất giọng khàn đặc mang theo sự kiên quyết không thể lay chuyển của một người cả đời quen tự mình quyết định mọi việc. Ông đẩy toàn bộ xấp tiền về phía Thành, thanh âm trầm xuống: “Toàn bộ số tiền đền bù đất này, bố quyết định cho hết một mình con. Con cầm lấy mà làm vốn liếng làm ăn, sửa sang lại nhà cửa rồi tính chuyện cưới xin. Bố không chia cho chị Mai của con một đồng nào cả.”
Thành b:àng ho:àng nhìn xấp tiền, rồi ngước lên nhìn bố. Cậu biết lý do đằng sau sự thiên vị nghi:ệt ng:ã này. Chị Mai là con riêng của ông Gia với người vợ đầu đã quá cố. Năm mươi tuổi, khi ông Gia đi bước nữa với mẹ Thành, mối quan hệ giữa ông và con gái lớn vốn đã rạn nứt lại càng trở nên xa cách. Chị Mai chuyển ra ngoài sống từ sớm, tự mình bươn chải, ngược xuôi ngược ngược xuôi với gánh hàng rau ngoài chợ huyện để nuôi gia đình nhỏ. Ông Gia vốn tính tự trọng cao, lại nghiêm khắc đến mức bảo thủ; ông luôn cho rằng Mai đi lấy chồng thì đã là “con người ta”, không còn trách nhiệm và cũng không quyền lợi gì đối với tài sản của dòng họ này nữa. Huống chi, trong thâm tâm, ông luôn muốn bù đắp mọi thứ tốt nhất cho Thành, đứa con trai gắn bó với ông suốt những năm tháng tuổi già.
Thế nhưng, Thành không thể nhắm mắt nhận lấy số tài sản lớn này một cách thản nhiên. Cậu nhớ đến những ngày mùa đông rét mướt, chính chị Mai là người đã gom góp từng đồng tiền lẻ từ gánh rau, lén dúi vào tay cậu để đóng học phí. Cậu nhớ cả những khi mẹ cậu ốm nặng, chị Mai dù bận rộn con cái vẫn chạy đôn chạy đáo, nấu từng bát cháo, s:ắc từng ấm thu:ố:c mang sang. Sự hy sinh thầm lặng và lòng bao dung của người chị cùng cha khác mẹ ấy, Thành chưa bao giờ quên.
Nghĩ đến đó, Thành hít một hơi thật sâu, đẩy xấp tiền ngược lại phía bố. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đã mờ đục theo thời gian của ông Gia, giọng nói rõ ràng và kiên định: “Bố, con sẽ nhận số tiền này, nhưng với một điều kiện duy nhất. Nếu bố không đồng ý, con xin phép không chạm vào một đồng nào cả.”

Ông Gia nheo mắt, chân mày nhíu chặt lại đầy kinh ngạc: “Điều kiện? Con còn yêu cầu cái gì nữa? Bố đang lo nghĩ cho tương lai của con đấy!”
Thành khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa kính trọng nhưng cũng đầy kiên quyết. Cậu nắm lấy bàn tay gầy guộc của bố, chậm rãi nói:
“Con biết bố lo cho con, nhưng con muốn yêu cầu bố đi cùng con sang nhà chị Mai. Toàn bộ số tiền này, con sẽ chia đôi ngay trước mặt bố. Một nửa con giữ lại để làm ăn như ý bố, còn một nửa con sẽ tự tay trao cho chị Mai để chị sửa lại mái nhà dột và nuôi các cháu ăn học. Bố phải là người chứng kiến và không được phản đối.”
Ông Gia sững sờ. Đôi mắt mờ đục của ông trợn lên, lồng ngực phập phồng vì bất ngờ xen lẫn tức giận: “Con… con điên rồi sao? Bố bấm bụng dành dụm, mang tiếng ác với thiên hạ cũng chỉ vì muốn con có cái nền móng vững chắc. Con lại đem chia cho đứa dâu con nhà người ta à?”
“Chị Mai không phải người ta, chị ấy là con ruột của bố, là chị ruột của con!” – Giọng Thành nghẹn lại nhưng đầy sức nặng. “Bố nghĩ xem, bao nhiêu năm qua bố lạnh nhạt, chị Mai có bao giờ oán hận bố không? Những lúc mẹ con ốm đau, những lúc nhà mình ngặt nghèo, ai là người chạy ngược chạy xuôi gánh vác cùng con? Nếu hôm nay con ích kỷ ôm hết số tiền này, con có thể giàu lên, nhưng con sẽ mất đi một người chị, và cả đời này con sẽ sống trong sự cắn rứt của lương tâm. Bố muốn con thành đạt, hay muốn con trở thành một kẻ cạn tình cạn nghĩa?”
Những câu hỏi của Thành như những nhát búa nện thẳng vào tư tưởng bảo thủ bấy lâu nay của ông Gia. Ông há miệng định mắng, nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định, chính trực của con trai, lời nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Ông quay mặt đi, nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài sân, bờ vai gầy khẽ run lên.
Suốt cuộc đời, ông luôn dùng sự nghiêm khắc và lòng tự trọng cực đoan để che giấu những tổn thương và định kiến của mình. Nhưng hôm nay, chính đứa con trai ông mực mực yêu thương đã dạy cho ông một bài học về tình cốt nhục. Sự tử tế và lòng hiếu thảo của Thành không phải là sự nhu nhược, mà là quả ngọt từ sự giáo dục của gia đình.
Khoảng lặng kéo dài mươi phút, chỉ có tiếng mưa rơi xối xả trên mái tôn. Cuối cùng, ông Gia thở dài một tiếng thật dài, dường như bao nhiêu gánh nặng, cố chấp trong lòng bấy lâu nay theo cái thở dài đó mà tan biến. Ông quay lại, nhìn xấp tiền rồi nhìn con trai, giọng khàn đặc:
“Con… thực sự nghĩ như vậy sao?”
“Vâng, con mong bố tác thành cho tâm nguyện này của con.” – Thành gật đầu.
Ông Gia im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi đứng dậy, đi về phía chiếc tủ cũ, lấy ra chiếc nón lá và chiếc áo mưa tiện lợi. Ông quay lại nhìn Thành, đôi mắt đã mềm lòng đi rất nhiều, thoáng chút tự hào mà ông cố giấu:
“Cầm tiền đi. Mưa bắt đầu ngớt rồi, sang nhà chị con nhanh lên không trời tối.”
Thành sững người trong giây lát, rồi niềm vui vỡ òa khiến cậu suýt bật khóc. Cậu nhanh nhẹn ôm lấy xấp tiền, cẩn thận bọc vào túi ni lông rồi đỡ lấy tay bố. Hai bóng hình, một già một trẻ, bước đi trong buổi chiều muộn. Cơn mưa đầu mùa dẫu có lạnh, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa của tình thân và sự bao dung đã bắt đầu sưởi ấm căn nhà bấy lâu nay vốn dĩ lạnh lùng.