Bố bán nhà về ở cùng gia đình tôi, 2 năm sau chỉ một câu nói hồn nhiên của con tôi khiến ông lặng lẽ bỏ đi trong đêm…
Bố bán nhà về ở cùng gia đình tôi, 2 năm sau chỉ một câu nói hồn nhiên của con tôi khiến ông lặng lẽ bỏ đi trong đêm…
Chiều hôm đó, trời Sài Gòn đổ mưa rả rích. Những hạt mưa mỏng nhưng dai dẳng, như kéo dài thêm sự nặng nề trong căn nhà nhỏ của vợ chồng tôi. Từ ngày bố tôi bán căn nhà dưới quê để lên sống cùng con cháu, không khí trong nhà dường như lúc nào cũng có một điều gì đó khó nói.
Bố tôi – ông Lâm – năm nay đã ngoài sáu mươi. Cả đời ông gắn với ruộng đồng, với mảnh vườn và căn nhà gỗ cũ nơi quê nghèo. Nhưng vì tuổi già, vì muốn gần con cháu, ông quyết định bán nhà, lên thành phố sống cùng tôi.
Ngày ông xách vali vào nhà, vợ tôi chỉ cười gượng:
“Bố ở đây cho vui cửa vui nhà, tụi con cũng đỡ lo.”
Ông gật đầu, ánh mắt hiền nhưng có chút gì đó chông chênh.
Hai năm đầu trôi qua, mọi thứ tưởng chừng yên ổn. Ông phụ chăm cháu, tưới cây, quét sân. Nhưng càng ngày, tôi càng thấy ông ít nói hơn. Có những buổi tối, ông ngồi một mình ngoài ban công, nhìn xuống dòng xe cộ như tìm lại điều gì đã mất.
Tôi từng nghĩ: “Chắc bố chỉ chưa quen thành phố.”
Nhưng tôi đã sai.
Hôm đó là một buổi tối bình thường. Cả nhà ăn cơm, con trai tôi – thằng bé Minh 7 tuổi – hí hửng khoe chuyện ở lớp.
Nó nói rất nhanh, giọng trẻ con trong veo…
Nó nói rất nhanh, giọng trẻ con trong veo: “Mẹ ơi, hôm nay bạn Tuấn lớp con bảo chủ nhật này bố mẹ bạn ấy dắt đi công viên nước chơi đó. Nhà mình chủ nhật này cũng đi nha mẹ?”
Vợ tôi đang gắp thức ăn, nghe con hỏi thì khẽ thở dài, giọng lộ rõ vẻ mệt mỏi: “Tuần này bố mẹ bận lắm, tiền tháng này còn phải đóng học phí cho con, rồi tiền điện, tiền nước, tiền thuốc men cho ông nội nữa… Chi tiêu tháng nào cũng hụt trước hụt sau, đào đâu ra tiền đi chơi hả con?”
Thằng bé Minh nghe vậy thì xị mặt xuống, nhưng rồi nó quay sang nhìn ông nội đang lặng lẽ lùa bát cơm trắng, rồi hồn nhiên nói một câu mà cả đời này tôi không thể nào quên:
“Mẹ ơi, thế sao ông nội không về nhà của ông đi ạ? Từ ngày ông bán nhà lên đây ở, con toàn nghe mẹ than hết tiền, lại còn phải chia phòng của con cho ông nữa. Bạn Tuấn bảo người già thì phải ở quê chứ ở thành phố làm chật nhà lắm…”
“Minh! Con im ngay cho bố!” – Tôi giật mình, đập mạnh đôi đũa xuống bàn, quát lớn.
Không gian căn phòng ăn bỗng chốc im bặt, ngột ngạt đến nghẹt thở. Thằng bé Minh giật thót mình, mắt rơm rớm nước vì sợ hãi. Vợ tôi lúng túng, cúi gục đầu không dám nhìn thẳng vào ai.
Tôi quay sang nhìn bố. Đôi đũa trên tay ông run rẩy, dừng lại giữa chừng. Gương mặt khắc khổ của ông bỗng chốc tái nhợt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bát cơm như đang cố giấu đi những giọt nước mắt chực trào. Một đứa trẻ 7 tuổi thì biết gì đến chuyện tiền nong, chật hẹp? Câu nói hồn nhiên ấy, chắc chắn là do nó đã nghe lỏm được những lời cằn nhằn, than vãn hàng đêm của vợ tôi khi hai vợ chồng đóng cửa bàn chuyện chi tiêu.
Bố tôi khẽ đặt đôi đũa xuống, cố nở một nụ cười gượng gạo, giọng nghẹn lại: “Thôi, hai đứa đừng mắng cháu. Trẻ con nó có biết gì đâu… Bố ăn no rồi, bố vào phòng nằm chút.”
Nhìn dáng lưng còng, gầy guộc của bố lầm lũi bước vào căn phòng nhỏ, lòng tôi như có ngàn mũi dao đâm. Tôi quay sang nhìn vợ với ánh mắt đầy giận dữ và thất vọng, nhưng rồi lại bất lực buông một tiếng thở dài. Đúng, áp lực cơm áo gạo tiền ở thành phố quá lớn, nhưng tại sao chúng tôi lại để những lời ích kỷ ấy lọt vào tai con trẻ, để rồi làm tổn thương người đã hy sinh cả đời vì mình?
Đêm đó, tôi trằn trọc không sao ngủ được. Khoảng 2 giờ sáng, tôi nghe có tiếng động nhẹ phát ra từ phòng khách. Tôi khẽ đẩy cửa bước ra thì thấy ánh đèn hiên nhà mờ ảo hắt vào.
Bố tôi đang đứng đó, chiếc vali cũ kỹ mà ông mang theo từ quê hai năm trước đã được dọn dẹp gọn gàng đặt bên cạnh. Ông mặc bộ quần áo vải thô sờn cũ, tay vuốt ve chiếc ba lô nhỏ của thằng Minh treo trên tường.
“Bố… Bố định đi đâu giữa đêm thế này?” – Tôi chạy lại, nghẹn ngào hỏi, cố giữ giọng không bật khóc.

Bố giật mình quay lại, thấy tôi, ông khẽ cười, ánh mắt tràn ngập sự hiền từ nhưng cũng đầy kiên quyết: “Thành tỉnh giấc à con? Bố suy nghĩ kỹ rồi. Bố về quê thôi. Hai năm qua ở đây, bố biết vợ chồng con đã vất vả nhiều vì bố. Câu thằng Minh nói đúng đấy, người già như bố hợp với đất quê hơn. Ở đây ngột ngạt, bố nhớ mảnh vườn, nhớ mấy ông bạn già dưới quê lắm rồi.”
“Bố ơi, con xin lỗi… Là tại tụi con không tốt, tại vợ con…” – Nước mắt tôi lúc này tuôn rơi rã rời, tôi nắm chặt lấy bờ vai gầy của bố.
Ông vỗ vỗ vai tôi, lắc đầu: “Đừng trách nhà vợ con, nó lo toan cho cái nhà này cũng khổ lắm. Số tiền bán nhà ngày trước bố đưa cho con mua trả góp căn hộ này, xem như bố cho cháu nội. Về quê, bố vẫn còn mảnh đất nhỏ của tổ tiên, bố dựng cái chòi, trồng rau nuôi gà là sống thong dong qua ngày. Con giữ sức khỏe, lo cho gia đình nhỏ của con nhé.”
Nói rồi, bố dứt khoát xách vali, mở cửa bước đi vào màn đêm rả rích mưa của Sài Gòn. Tôi chạy theo giữ ông lại, nhưng ánh mắt kiên định và lòng tự trọng của một người cha đã không cho phép ông ở lại thêm một giây phút nào nữa.
Đứng nhìn bóng dáng gầy gò của bố khuất dần dưới ánh đèn đường nhòe nước, tôi gục xuống hiên nhà khóc nấc lên như một đứa trẻ. Hóa ra, sự hiếu thảo của tôi bấy lâu nay chỉ là đón bố lên để ông chịu thêm ấm ức, để ông cảm thấy mình là gánh nặng của con cháu. Chỉ một câu nói hồn nhiên của đứa trẻ đã lột trần cái sự thật phũ phàng mà bấy lâu nay chúng tôi cố tình che đậy. Đêm ấy, tôi mất bố thật rồi…