Biệt tích sau 3 năm ly hôn, 1 ngày chồng bất ngờ đến thăm vợ cũ và con trai sau khi biết tin vợ mới v::ô si:;nh. Nhưng vừa thấy mặt tôi thì th:ằng b:é l:a h::ét thất thanh rồi bỏ ch:ạy. Vợ cũ từ trong bếp đi ra thấy tôi thì cười lạ::nh, chẳng nói một câu mà chỉ tay lên bàn thờ…. Hóa ra cô ấy đã…
Biệt tích sau 3 năm ly hôn, 1 ngày chồng bất ngờ đến thăm vợ cũ và con trai sau khi biết tin vợ mới v::ô si:;nh. Nhưng vừa thấy mặt tôi thì th:ằng b:é l:a h::ét thất thanh rồi bỏ ch:ạy. Vợ cũ từ trong bếp đi ra thấy tôi thì cười lạ::nh, chẳng nói một câu mà chỉ tay lên bàn thờ…. Hóa ra cô ấy đã…
Tôi ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế da sang trọng của phòng khám, tay cầm tờ kết quả x:ét ng:hiệm mà run rẩy. Vợ mới của tôi – người phụ nữ trẻ đẹp, sành điệu mà tôi đã bất chấp tất cả để chạy theo 3 năm trước – được bác sĩ kết luận: V:ô s:;inh thứ phát do lạm dụng th:;uốc tr:;ánh th:;ai và n:;ạo ph:;;á quá nhiều lần trong quá khứ. Bầu trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi là độc đinh, gia sản tiền tỷ trong tay nhưng giờ đây lại đứng trước nguy cơ tu:yệt t:ự. Trong cơn tuyệt vọng, hình ảnh thằng Bi – đứa con trai 2t lẫm chẫm ngày nào hiện về trong tâm trí tôi.
Ba năm trước, khi sự nghiệp phất lên, tôi chán ngán người vợ “quê mùa”, chỉ biết bỉm sữa là Lan. Tôi ly hôn chóng vánh, để lại cho mẹ con cô ấy căn nhà cấp 4 cũ kỹ và một khoản tiền nhỏ gọi là “trách nhiệm”, rồi cắt đứt liên lạc hoàn toàn để vui vầy bên duyên mới. Tôi chưa từng gọi điện, chưa từng chu cấp 1 đồng, thậm chí chặn số của Lan để vợ mới không ghen tuông.
Tôi lái chiếc xe sang trọng về lại khu phố cũ, lòng tràn ngập sự tính toán. Tôi tự nhủ sẽ dùng tiền để bù đắp, sẽ đón thằng Bi về để nối dõi tông đường, chắc chắn Lan sẽ đồng ý vì cô ấy vốn dĩ là người phụ nữ cam chịu và yếu đuối.
Nhưng vừa bước vào sân, tôi thấy một đứa bé tầm 5 tuổi đang chơi lủi thủi dưới gốc cây khế. Nhìn gương mặt giống mình như đúc, tôi run run gọi: – Bi… Bi ơi, bố về với con đây!

Thằng bé ngẩng lên, đôi mắt nó không có lấy một chút niềm vui, chỉ có sự sợ hãi tột độ. Nó hét lên một tiếng thất thanh, tiếng la xé lòng như vừa gặp phải quỷ dữ rồi vấp ngã, bò lê lết chạy thẳng vào trong nhà. Tôi bàng hoàng đuổi theo, miệng liên tục gọi tên con.
Từ trong bếp, một người đàn bà gầy guộc, gương mặt hốc hác già hơn tuổi rất nhiều bước ra. Đó là Lan. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt không còn chút oán hận, chỉ có một sự lạnh lẽo đến rùng mình. Tôi lúng túng rút xấp tiền dày cộp đặt lên bàn: – Lan… anh sai rồi. Anh muốn bù đắp cho mẹ con em. Anh sẽ đưa thằng Bi đi du học, cho nó một cuộc sống tốt nhất…
Lan không nhìn vào xấp tiền, cô ấy chỉ khẽ cười lạnh, một nụ cười chua chát rồi đưa ngón tay gầy rộc chỉ lên bàn thờ ở góc phòng.
Hóa ra cô ấy đã… từ bỏ quyền làm vợ nhưng đã phải thay tôi làm cả cha lẫn mẹ trong nghịch cảnh.
Trên bàn thờ không phải là ảnh của Lan, mà là di ảnh của một người đàn ông lạ mặt và một bát hương còn nghi ngút khói. Lan khàn giọng nói: – Anh đến muộn quá. Thằng Bi không có bố tên Hưng. Bố nó là người đàn ông trên ảnh kia kìa. Ba năm trước, sau khi anh đi, con bé bị bạo bệnh, chính người anh họ xa này của tôi đã bán cả nhà cửa để chạy chữa cho nó, chăm nó từng miếng cháo lúc nó thập tử nhất sinh.
Lan nhìn thẳng vào mắt tôi, từng chữ như đóng đinh vào tim: – Anh biết vì sao nó thấy anh lại sợ hãi thế không? Vì 3 năm qua, tôi đã dạy nó rằng: Bố của nó đã ch::ết trong một vụ tai nạn ngay ngày anh ký đơn ly hôn rồi. Người đàn ông đứng trước mặt nó bây giờ, với nó, chỉ là một hồn ma hiện về đòi bắt nó đi thôi.
Tôi chết lặng. Lan tiếp lời: – Anh giàu sang, anh có tiền tỷ, nhưng anh đã ch::ết trong lòng mẹ con tôi từ lâu rồi. Đừng dùng tiền để xúc phạm sự hy sinh của người đã khuất. Anh về đi, về mà hưởng thụ sự giàu sang cô độc của anh. Con trai tôi… nó không có bố là kẻ phản bội.
Tôi bước ra khỏi căn nhà cấp 4, đôi chân rã rời không nhấc nổi. Tiền tỷ trong tay, xe sang dưới chân, nhưng nhìn lại phía sau, cánh cửa gỗ đã đóng sập lại, ngăn cách tôi với giọt máu duy nhất của mình. Hóa ra, quả báo lớn nhất không phải là sự nghèo khó, mà là khi ta có tất cả, nhưng lại chẳng có nổi một người thân để gọi một tiếng: “Cha”.