Bị cấ/m về ngoại vì sợ con dâu mang hết của cải nhà chồng cho bố mẹ đẻ, tôi mua đứt biệt thự sát vách nhà chồng rồi đón ông bà lên dưỡng già. Ngày tân gia, bố mẹ chồng ê chề.
Bị cấ/m về ngoại vì sợ con dâu mang hết của cải nhà chồng cho bố mẹ đẻ, tôi mua đứt biệt thự sát vách nhà chồng rồi đón ông bà lên dưỡng già. Ngày tân gia, bố mẹ chồng ê chề.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ buổi chiều hôm ấy, khi mẹ chồng nhìn thẳng vào mặt tôi và nói một câu mà đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy nhói ở trong lòng.
“Con dâu mà cứ suốt ngày về ngoại thì của cải nhà này sớm muộn cũng đội nón ra đi.”
Câu nói đó được thốt ra trước mặt cả nhà, trong bữa cơm đông đủ. Không phải nói bóng gió, cũng chẳng phải nhắc khéo. Bà nói thẳng, nói lớn, như thể đang công bố một điều hiển nhiên.
Tôi lúc đó chỉ biết cúi đầu.
Không phải vì tôi sai.
Mà vì tôi hiểu, nếu cãi lại thì mọi chuyện chỉ tệ hơn.
Nhưng từ hôm đó, trong lòng tôi bắt đầu nhen lên một quyết định.
Một quyết định mà sau này khiến cả nhà chồng tôi phải… ch-ết lặng..
Tôi lấy chồng được 3 năm. Chồng tôi là con trai độc nhất trong một gia đình có tư tưởng phong kiến rất nặng. Bố mẹ chồng luôn coi con dâu như người ngoài, lúc nào cũng đề phòng, canh chừng như sợ tôi lấy trộm vàng bạc của nhà họ đem về cung phụng cho bố mẹ đẻ. Mỗi lần tôi xin phép về quê ngoại, mẹ chồng đều dò xét từ cái túi xách đến cốp xe. Có lần, tôi mua biếu bố mẹ đẻ mấy hộp sữa sụt cân, bà phát hiện ra liền bóng gió suốt cả tháng trời về việc “ăn cơm nhà chúa múa tối ngày” hay “nuôi ong tay áo”.
Họ không hề biết rằng, thu nhập của tôi cao gấp ba lần con trai họ. Tôi là trưởng phòng cấp cao của một tập đoàn nước ngoài, lại có thêm mảng kinh doanh bất động sản riêng. Lương chồng tôi chỉ đủ anh ta chi tiêu và đưa một khoản nhỏ cho mẹ chồng giữ. Còn tiền chi dùng lớn trong nhà, từ sửa sang sắm sửa đến tiền thuốc thang cho bố mẹ chồng lúc ốm đau, đều từ tài khoản của tôi mà ra. Vậy mà trong mắt họ, tôi vẫn chỉ là đứa “ăn bám” nhờ phúc nhà chồng.
Đỉnh điểm là lần bố đẻ tôi phải nhập viện cấp cứu vì tai biến nhẹ. Tôi khóc mếu máo thu xếp quần áo để về quê chăm ông, mẹ chồng liền đứng chặn ngay ở cửa, lạnh lùng bảo: “Nó có con trai, có họ hàng dưới quê, chị về đấy làm gì? Hay lại định rút tiền của con trai tôi đem về lo cho bên ấy? Tôi cấm. Đã lấy chồng thì phải lo tròn phận sự nhà chồng!”
Nhìn thái độ tuyệt tình của họ và sự im lặng nhu nhược của chồng, tôi lau nước mắt, không cãi nửa lời. Tôi không về quê nữa, mà lẳng lặng gọi điện thuê hai điều dưỡng giỏi nhất chăm sóc bố ở bệnh viện, còn bản thân bắt đầu vạch ra một kế hoạch phản đòn khiến họ không bao giờ vu oan được cho tôi nữa.
Sát vách căn nhà phố ba tầng của bố mẹ chồng tôi là một căn biệt thự đơn lập góc phố, rộng hơn 300 mét vuông, có sân vườn rộng rãi nhưng chủ nhà cũ định cư nước ngoài nên bỏ trống từ lâu. Chỉ trong vòng hai tuần sau vụ việc đó, tôi âm thầm liên hệ với chủ nhà, dùng số tiền tiết kiệm riêng bấy lâu nay và bán bớt một mảnh đất đầu tư để mua đứt căn biệt thự đó. Tôi thuê đội thiết kế thi công thần tốc, biến nơi đó thành một không gian dưỡng già lý tưởng, có hồ cá koi, có vườn cây cảnh mà bố tôi thích.

Sau khi hoàn thiện, tôi lẳng lặng đánh xe về quê đón bố mẹ đẻ lên. Ngày xe chở ông bà và đồ đạc đỗ ngay trước cổng căn biệt thự sát vách, bố mẹ chồng và chồng tôi đang đứng hóng mát ngoài cửa. Họ trố mắt nhìn hai ông bà cụ bước xuống, rồi càng kinh ngạc hơn khi thấy tôi chạy ra đón, cung kính mời bố mẹ đẻ vào nhà.
Mẹ chồng tôi lúc đó run run chỉ tay, giọng chua ngoa: “Cô… cô lấy tiền đâu ra mà mua cái nhà này? Cô giấu con trai tôi đem hết của cải nhà này đi mua nhà cho bố mẹ đẻ đúng không?”
Tôi đứng ở bậc thềm căn biệt thự, quay lại nhìn bà, mỉm cười nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Tôi rút từ trong túi ra cuốn sổ hồng đỏ chói mang tên sở hữu duy nhất của một mình tôi, cùng xấp sao kê tài khoản ngân hàng cá nhân trong 3 năm qua đặt lên chiếc bàn đá ngoài sân vườn.
– “Thưa bố mẹ, con xin đính chính lại một lần. Tiền của con trai mẹ ba năm qua chỉ đủ anh ấy mua quần áo và uống cà phê, chưa bao giờ đủ để con phải bòn rút. Căn biệt thự này là tài sản cá nhân riêng của con trước và trong hôn nhân bằng tiền con tự làm ra. Từ nay bố mẹ đẻ con sẽ ở ngay sát vách này. Con đi bước chân trái là về nhà chồng, bước chân phải là về nhà ngoại. Con chăm sóc bố mẹ đẻ con bằng tiền của con, thời gian của con, không phạm đến một cắc một đồng nào của nhà mình.”
Nói rồi, tôi quay sang nhìn chồng: “Đơn ly hôn em đã ký sẵn đặt trên bàn làm việc. Anh có thể ký rồi dọn về ở hẳn với mẹ anh cho an tâm giữ của.”
Nhìn cuốn sổ hồng và xấp sao kê với những con số thu nhập khổng lồ của tôi, mặt mẹ chồng tôi tái mét, ê chề không biết giấu vào đâu. Bà lí nhí không thốt nên lời, còn chồng tôi thì sụp xuống cầu xin tôi tha thứ trong sự bẽ bàng trước mặt bao nhiêu hàng xóm xung quanh đang đứng xem.
Cái kết cục ê chề đó là cái giá quá đắt cho sự ích kỷ, khinh người và thói đề phòng vô lý của họ. Giờ đây, tôi thong dong sống trong căn biệt thự của riêng mình, ngày ngày phụng dưỡng bố mẹ đẻ, mặc cho nhà chồng cũ suốt ngày đứng bên kia hàng rào nhìn sang với ánh mắt đầy hối hận và tiếc nuối.