Bây giờ tôi mới hiểu: Bạn thì ít, còn “bè” thì nhiều

Bây giờ tôi mới hiểu: Bạn thì ít, còn “bè” thì nhiều

Ngày tôi dẫn Hoàng về ra mắt nhóm bạn thân, ai cũng bảo tôi may mắn.

Hoàng cao ráo, điềm đạm, nói chuyện nhẹ nhàng. Anh là kỹ sư xây dựng, lương hơn năm mươi triệu mỗi tháng. Mới hai mươi chín tuổi đã tự mua được một căn chung cư gần trung tâm thành phố.

Tôi hạnh phúc đến mức chẳng giấu giếm điều gì.

Với tôi, bạn thân là để chia sẻ.

Tôi kể cho Mai nghe từ ngày đầu quen Hoàng.

Mai là bạn thân của tôi suốt mười năm.

Hai đứa từng mặc chung quần áo, ăn chung tô mì, ngủ chung giường ký túc xá.

Tôi từng nghĩ giữa chúng tôi sẽ không bao giờ tồn tại hai chữ “phản bội”.

Từ khi biết Hoàng có công việc ổn định, thu nhập cao và vừa mua được nhà, ánh mắt Mai bắt đầu thay đổi.

Lúc đầu tôi không để ý.

Mai luôn miệng khen:

– Người yêu mày hiền thật.

– Đẹp trai nữa.

– Quan trọng là biết kiếm tiền.

Tôi chỉ cười.

Thậm chí còn tự hào.

Tôi nghĩ bạn mình khen thật lòng.

Cho đến một hôm…

Mai nhắn cho tôi.

“Cho tao xin Facebook Hoàng nhé. Tao hỏi chút chuyện về mua nhà.”

Tôi chẳng nghi ngờ.

Tôi gửi ngay.

Một tuần sau.

Tôi phát hiện Hoàng và Mai thường xuyên nhắn tin.

Mai giải thích.

– Tao hỏi vay ít kinh nghiệm mua chung cư thôi.

Hoàng cũng cười.

– Anh trả lời vài câu.

Tôi tin.

Vì tôi chưa từng nghĩ người mình yêu và người bạn thân nhất sẽ lừa mình.

Nhưng mọi chuyện càng lúc càng kỳ lạ.

Mai bắt đầu chăm chút ngoại hình.

Ngày nào cũng đăng ảnh mặc váy ôm.

Đi cà phê đúng quán Hoàng hay tới.

Thậm chí còn hỏi tôi:

– Hoàng thích con gái mặc màu gì?

Tôi vô tư đáp.

– Chắc màu trắng.

Ngay hôm sau…

Mai đăng cả album váy trắng.

Tôi vẫn không nhận ra.

Có lần tôi đi công tác ba ngày.

Mai chủ động nhắn:

“Tao rảnh. Tao thay mày mang cơm cho Hoàng nhé.”

Tôi còn cảm động.

Nghĩ bạn mình tốt bụng.

Ba hôm sau trở về.

Tôi vô tình thấy trong điện thoại Hoàng một tin nhắn.

“Anh ăn cơm em nấu ngon không?”

Tôi khựng lại.

Em?

Tại sao Mai lại xưng “em”?

Hoàng vội giải thích.

– Anh tưởng em biết.

– Cô ấy tự nhiên đổi cách xưng hô.

– Anh chỉ trả lời xã giao.

Tôi bán tín bán nghi.

Từ hôm đó.

Tôi bắt đầu để ý.

Và càng để ý…

Càng đau.

Mai thường xuyên nhắn lúc nửa đêm.

Gửi ảnh selfie.

Hỏi Hoàng ngủ chưa.

Có hôm còn gửi:

“Nếu em gặp anh trước chắc đã khác.”

Hoàng không trả lời.

Nhưng anh cũng không chặn.

Một buổi tối.

Tôi giả vờ mượn điện thoại Hoàng.

Đọc hết đoạn chat.

Tim tôi như bị bóp nghẹt.

Mai nhắn hàng chục tin.

“Em thích đàn ông trưởng thành.”

“Anh khác hẳn mấy người yêu cũ của em.”

“Ở cạnh anh chắc hạnh phúc lắm.”

“Lan thật có phúc.”

Cuối cùng là…

“Nếu một ngày anh chia tay Lan… hãy cho em cơ hội.”

Tôi run cả tay.

Đau hơn…

Là tất cả đều diễn ra sau khi Mai biết Hoàng lương cao và có nhà.

Trước đó.

Cô ấy còn chê:

– Đàn ông kỹ sư khô khan.

– Tao thích đại gia cơ.

Thì ra…

Đại gia không cần.

Miễn có nhà.

Tôi không làm ầm lên.

Tôi muốn biết.

Mai sẽ đi xa đến đâu.

Từ hôm ấy.

Tôi giả vờ như chưa biết gì.

Vẫn đi chơi.

Vẫn cười.

Vẫn kể chuyện cưới xin.

Mai diễn còn giỏi hơn tôi.

Cô ấy ôm vai tôi.

– Sau này tao làm phù dâu nhé.

Tôi cười.

– Chắc chắn rồi.

Trong lòng lại nghĩ.

“Có khi mày muốn làm… cô dâu hơn.”

Hai tuần sau.

Mai nhắn Hoàng.

“Mai em buồn.”

“Anh đi uống cà phê với em nhé.”

Hoàng lập tức đưa điện thoại cho tôi.

– Em muốn xử lý sao?

Lúc ấy tôi mới biết.

Suốt thời gian qua…

Anh không hề có tình cảm với Mai.

Anh chỉ không muốn làm mất lòng bạn tôi.

Nhưng càng nhịn…

Cô ấy càng lấn tới.

Tôi bảo:

– Anh cứ đi.

– Nhưng nhớ bật ghi âm.

Hoàng gật đầu.

Chiều hôm đó.

Mai xuất hiện với chiếc váy ôm sát.

Trang điểm kỹ hơn cả lúc đi đám cưới.

Vừa ngồi xuống.

Cô ấy đã nói.

– Em thích anh.

Hoàng im lặng.

Mai tiếp tục.

– Em đẹp hơn Lan.

– Em biết chăm sóc đàn ông hơn.

– Em còn trẻ.

– Quan trọng là…

– Em không phiền nếu anh từng yêu bạn em.

Hoàng hỏi.

– Em không thấy có lỗi với Lan à?

Mai cười.

– Tình yêu đâu có lỗi.

– Ai giành được thì người đó thắng.

Nghe đoạn ghi âm.

Tôi bật cười.

Hóa ra…

Tình bạn mười năm.

Trong mắt Mai…

Không đáng bằng một căn hộ đứng tên người khác.

Tôi quyết định.

Đến lúc lật bài.

Một tháng sau.

Tôi tổ chức tiệc sinh nhật.

Mời tất cả bạn bè.

Có cả Mai.

Cô ấy đến rất sớm.

Mặc chiếc váy đỏ nổi bật.

Liên tục tìm cách ngồi cạnh Hoàng.

Tôi vẫn cười.

Không nói gì.

Đến giữa buổi.

Tôi đứng lên.

Cầm micro.

– Hôm nay ngoài sinh nhật…

– Mình còn có chuyện muốn thông báo.

Mọi người vỗ tay.

Mai nhìn Hoàng đầy mong đợi.

Có lẽ cô ấy nghĩ.

Tôi sắp công bố đám cưới.

Tôi mở màn hình lớn.

– Trước khi nói…

– Mọi người xem giúp mình một đoạn video.

Mai vẫn cười.

Cho đến khi…

Giọng nói của chính cô vang lên.

“Em thích anh.”

“Lan không xứng.”

“Nếu anh chia tay cô ấy…”

“Nếu cưới em…”

Cả căn phòng im phăng phắc.

Mai tái mét.

Cô lao lên.

– Tắt đi!

– Tắt ngay!

Nhưng đã muộn.

Mọi người đều nghe rõ.

Một người bạn hỏi.

– Mai…

Đó là giọng mày mà?

Không ai còn cười.

Chỉ còn ánh mắt thất vọng.

Mai lắp bắp.

– Tao…

– Tao chỉ đùa.

Tôi bình tĩnh đáp.

– Đùa?

– Vậy những tin nhắn này cũng đùa?

Tôi chiếu tiếp.

Hàng chục tin nhắn hiện lên.

Không sót một chữ.

Mai bật khóc.

– Lan…

– Tao sai rồi.

Tôi nhìn cô.

Mười năm tình bạn.

Cuối cùng chỉ đổi được một câu xin lỗi.

Quá rẻ.

Nhưng cú sốc lớn nhất…

Vẫn chưa đến.

Tôi quay sang Hoàng.

– Anh nói đi.

Hoàng lấy trong túi ra một tập hồ sơ.

– Xin lỗi mọi người.

– Có lẽ hôm nay nên nói luôn.

Anh mở giấy chứng nhận quyền sở hữu căn hộ.

Rồi mỉm cười.

– Căn nhà này…

– Đứng tên Lan.

Mai chết lặng.

Hoàng tiếp tục.

– Tôi mua nhà bằng tiền của cả hai.

– Nhưng ngay ngày nhận bàn giao…

– Tôi đã sang tên toàn bộ cho cô ấy.

– Vì tôi xác định cưới Lan ngay từ đầu.

– Tôi không cần chứng minh mình giàu.

– Tôi chỉ muốn người mình yêu được an toàn.

Tôi lặng người.

Chuyện này…

Ngay cả tôi cũng mới biết.

Hoàng lấy thêm một chiếc hộp nhỏ.

Quỳ xuống.

– Lan.

– Anh vốn định cầu hôn em hôm nay.

– Nhưng nhờ có Mai…

– Anh càng chắc chắn mình chọn đúng người.

Anh mở hộp.

Chiếc nhẫn lấp lánh.

– Em đồng ý lấy anh nhé?

Tôi bật khóc.

– Em đồng ý.

Cả căn phòng vỗ tay.

Chỉ còn Mai đứng chết lặng.

Lúc ra về.

Cô ấy đi ngang qua tôi.

Khẽ nói.

– Tao mất tất cả rồi.

Tôi bình thản đáp.

– Không.

– Mày không mất vì tao.

– Mày mất vì lòng tham của chính mình.

Một tháng sau.

Tôi nghe nói Mai nghỉ việc.

Bạn bè cũng dần tránh xa.

Không phải vì đoạn ghi âm.

Mà vì ai cũng nhận ra…

Nếu cô ấy có thể cướp người yêu của bạn thân mười năm.

Thì chẳng ai dám tin cô ấy nữa.

Ngày cưới tôi.

Rất đông bạn bè đến chúc phúc.

Riêng Mai không xuất hiện.

Tôi cũng không gửi thiệp.

Không phải vì hận.

Mà vì có những người…

Đã tự bước ra khỏi cuộc đời mình từ lâu.

Đến giờ, mỗi lần ai đó hỏi tôi:

“Làm sao biết ai là bạn thật?”

Tôi chỉ mỉm cười.

Người thật sự coi bạn là bạn sẽ vui khi bạn hạnh phúc.

Còn kẻ chỉ coi bạn là bậc thang, sẽ tìm cách giẫm lên bạn ngay khi thấy thứ bạn đang có đáng để chiếm đoạt.

Và sau tất cả, tôi mới hiểu một điều rất đắt giá:

Bạn thì rất ít… còn “bè” thì luôn rất nhiều. Chỉ khi biến cố xảy ra, bạn mới biết ai xứng đáng ở lại bên mình.