Bắt quả tang vợ “m;;ây m;:ưa” với cụ ông 80 tuổi, ba m;;áu sáu cơn nổi lên, tôi định “tương tác” đối thủ, ai ngờ lời ông cụ nói khiến tôi choáng váng, run rẩy rồi ôm mặt bật khóc…

Bắt quả tang vợ “m;;ây m;:ưa” với cụ ông 80 tuổi, ba m;;áu sáu cơn nổi lên, tôi định “tương tác” đối thủ, ai ngờ lời ông cụ nói khiến tôi choáng váng, run rẩy rồi ôm mặt bật khóc…

Tuấn – anh thợ cơ khí ngoài 30 tuổi, lấy vợ ađược 3 năm. Vợ anh, Lan, nhỏ nhắn, trắng trẻo, đi đâu cũng được khen là “vợ đảm con ngoan”. Ai mà ngờ được, cái ngày Tuấn bất ngờ về sớm lại ch;;ết đứng khi nghe tiếng r;;ên r;;ỉ đầy… khó tả.

Đạp cửa xông vào, Tuấn như nổ tung: Trên giường, vợ anh – Lan – đang quấn quýt cùng một ông cụ tóc bạc trắng, da nhăn nheo, tuổi phải ngoài tám mươi!

“Lan!!!” – Tuấn gầm lên, máu trong người sôi sục.
Lan tái mét, vội chùm chăn che thân. Cụ ông kia thì run rẩy, lắp bắp mặc vội quần áo. Không kìm được, Tuấn lao đến, nắm cổ áo ông ta:

– Ông già khọm! Ông không biết nhục à?!

Lan òa khóc, ôm chặt lấy chồng:

– Anh ơi, đừng đá;;;nh! Đừng làm ông ấy bị thư;;ơng, em xi;;n a;;nh!

Càng nghe, Tuấn càng đi;;ên. Vợ trẻ, xinh đẹp, lại đi “m;;ây m;;ưa” với một cụ ông tám mươi tuổi? Chẳng lẽ vì tiền? Hay đây là loại “sở thích b;;ện//h h;;o//ạn”? Trong đầu Tuấn chỉ muốn tung nắm đấm cho ông ta nh;:ừ t;;ử.

Tuấn giơ tay lên. Nắm đấm run bần bật vì uất hận.

Chỉ cần một cú nữa thôi, ông già trước mặt sẽ gục xuống.

Nhưng đúng lúc ấy, cụ ông khàn giọng, nói một câu khiến toàn thân Tuấn cứng đờ:

Cậu… cậu là chồng con bé Lan phải không?

Tuấn nghiến răng:

– Đúng! Ông còn dám hỏi?!

Ông cụ thở hắt ra, giọng run rẩy nhưng rõ từng chữ:

– Nếu vậy… cậu đánh tôi đi cũng được.
– Nhưng trước khi đánh… hãy nghe tôi nói một câu.

Tuấn cười khẩy:

– Tôi không có gì để nghe từ loại người như ông!

Ông cụ cúi đầu, đôi mắt đục ngầu hoe đỏ:

– Tôi… là cha ruột của Lan.

Căn phòng lặng ngắt.

Tuấn tưởng mình nghe nhầm.

– Ông nói… cái gì?

Lan bật khóc nức nở, quỳ sụp xuống đất:

– Anh ơi… em xin lỗi… em giấu anh… em không còn cách nào khác…

Tuấn lùi lại một bước, tim đập loạn xạ.

– Cha… ruột?

Ông cụ gật đầu, giọng nghẹn lại:

– Năm đó tôi 20 tuổi, lỡ làm một cô gái có thai rồi bỏ đi biệt xứ.
– Đến khi quay lại thì cô ấy đã mất, để lại đứa bé gái cho người ta nuôi.

Ông nhìn Lan, ánh mắt đầy ân hận:

– Mãi gần đây tôi mới tìm được con bé…
– Nhưng tôi mắc bệnh tim giai đoạn cuối. Bác sĩ nói… không qua nổi vài tháng nữa.

Tuấn như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng.

– Thế… thế còn chuyện vừa rồi…?

Lan nấc lên, giọng đứt quãng:

– Anh ơi… ông bị tai biến nhẹ, hay đau ngực dữ dội.
– Bác sĩ dặn phải xoa bóp, kích thích hô hấp mỗi khi lên cơn…
– Hôm nay ông lên cơn mạnh, không thở được… em hoảng quá… em chỉ làm theo cách bác sĩ chỉ…

Tuấn quay sang nhìn “cảnh tượng” trên giường lúc nãy.

Chăn gối xộc xệch. Áo quần vội vã. Tiếng rên rỉ…

Tất cả không phải là khoái lạc, mà là cơn đau cận kề cái chết.

Ông cụ run run kéo tay Tuấn:

– Tôi biết nhìn rất nhục nhã…
– Nhưng con bé này… chỉ có một người cha, dù muộn màng
– Tôi không muốn chết mà chưa từng được nó gọi một tiếng “ba”…

Bàn tay Tuấn buông thõng.

Nắm đấm vừa rồi rơi thẳng xuống sàn, thay vì giáng vào người khác.

Anh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Mắt cay xè.

Tuấn quỳ xuống.

– Con… xin lỗi…
– Con suýt nữa… đã giết một người cha…

Lan òa khóc, ôm chặt lấy chồng.

Ông cụ cũng bật khóc theo, tiếng khóc của một người đàn ông già nua, mang theo cả đời ân hận.

Ba tháng sau, ông cụ mất.

Trong tang lễ đơn sơ, Lan quỳ trước di ảnh, lần đầu tiên gọi lớn:

Ba ơi…

Tuấn đứng phía sau, nước mắt lăn dài.

Từ hôm đó, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc suýt nổi cơn mù quáng, Tuấn chỉ tự nhủ một điều:

👉 Có những thứ mắt thấy không phải là sự thật.
Và có những nắm đấm… nếu không kìm lại, sẽ thành tội lỗi cả đời.