Bán đất hàng chục tỷ ở quê, người cha gi/ả ngh/èo lên thành phố thử lòng các con và c/ái k/ết không ai có thể ngờ tới…
Bán đất hàng chục tỷ ở quê, người cha gi/ả ngh/èo lên thành phố thử lòng các con và c/ái k/ết không ai có thể ngờ tới…
Ông Trung, 68 tuổi, là một lão nông ở vùng ven. Cả đời ông cần cù, chắt chiu từng đồng từ mảnh vườn, ao cá, và mấy lô đất mua từ thuở còn rẻ như bèo. Mấy năm gần đây, giá đất tăng vùn vụt — tổng tài sản của ông lên tới cả gần chục tỷ, nhưng chẳng mấy ai biết.
Vợ mất sớm, ông một mình nuôi ba đứa con: Quân, Thu, và Vy.
Khi chúng khôn lớn, ông chia cho mỗi đứa một phần đất “làm vốn”, còn lại vài sào ruộng và căn nhà cũ, ông giữ lại. Ông vẫn nói đùa:
“Bố để dưỡng già, chứ chưa vội về trời đâu.”
Nhưng những năm gần đây, “dưỡng già” lại hóa cô quạnh. Ba đứa con hiếm khi về quê, mỗi lần về cũng chỉ vội vàng cho có. Gọi điện, đứa bận công việc, đứa bận con cái, đứa viện cớ “dịch bệnh, đi xa nguy hiểm”.
Một đêm, ông trằn trọc mãi. “Mình có tiền, có nhà… mà sao thấy lạnh quá. Không biết con cái còn thương mình, hay chỉ thương của cải của mình nữa?” Và thế là, ông nảy ra một ý định táo bạo — lên Sài Gòn, gi//ả ngh//èo thử lòng con.
Sáng hôm sau, ông bắt chuyến xe đò Nam tiến. Trên người, chỉ có chiếc túi vải đựng vài bộ đồ cũ và ít bánh đa quê. Ông chọn bộ quần áo sờn vai nhất, bỏ lại chiếc điện thoại thông minh mua cho tiện gọi video, chỉ mang theo cái cũ cầm bàn phím bấm — “cho giống dân ngh//èo thật”.
Điểm đến đầu tiên là nhà Quân, con trai cả…
Quân đón ông bằng một vẻ mặt hốt hoảng hơn là mừng rỡ. Nhìn bộ dạng lếch thếch của cha, Quân vội kéo ông vào nhà, hạ thấp giọng: — Sao bố lên mà không báo trước? Lại còn ăn mặc thế này, hàng xóm nhìn vào họ tưởng con để bố chết đói ở quê!
Ông Trung cười hiền, giả vờ mệt mỏi: — Bố… bố bị lừa mất sạch tiền rồi con ạ. Miếng đất cuối cùng cũng bị người ta gài bẫy ký giấy sang tên. Giờ bố trắng tay, định lên ở nhờ các con ít bữa.
Vợ Quân từ trong nhà bước ra, nghe thấy thế thì sắc mặt thay đổi hẳn. Cả bữa cơm tối, cô con dâu chỉ gắp cho ông toàn rau, miệng không ngừng than vãn về tiền điện, tiền nước và học phí của cháu đang tăng cao. Sáng hôm sau, Quân đưa cho ông Trung mấy trăm ngàn, ấp úng: — Nhà con dạo này chật chội quá, hay bố sang nhà cái Thu xem sao. Nó là con gái, chắc chăm bố kỹ hơn.
Ông Trung lẳng lặng xách túi sang nhà Thu. Nhưng kịch bản cũng chẳng khác là bao. Thu nhìn bộ quần áo sờn vai của cha mà thở dài, cô đưa ông đi ăn một bát phở rồi khéo léo từ chối: “Chồng con khó tính lắm, bố ở đây vài ngày ông ấy lại cằn nhằn. Hay để con bắt xe cho bố sang nhà cái Vy?”
Thất vọng tràn trề, ông Trung tìm đến căn phòng trọ nhỏ hẹp của Vy – đứa con út nghèo nhất, vốn đang chật vật làm công nhân và nuôi con nhỏ một mình sau khi ly hôn.
Vừa nhìn thấy cha, Vy đã đánh rơi cả túi đồ trên tay, chạy lại ôm chầm lấy ông mà khóc: — Bố ơi, sao bố gầy thế này? Bố lên với con sao không bảo để con ra đón?

Nghe ông Trung kể lại “kịch bản” mất hết tài sản, Vy không một lời trách móc. Cô dọn dẹp lại chiếc giường đơn duy nhất, nhường cho cha nằm, còn mình thì trải chiếu dưới đất. Vy cười bảo: — Bố đừng lo, con còn trẻ, con cày cuốc được. Có cháo ăn cháo, có rau ăn rau, bố cứ ở đây với mẹ con con cho vui.
Suốt một tuần, Vy đi làm tăng ca để có tiền mua thêm thịt cá bồi bổ cho cha. Cô còn định bán chiếc xe máy cũ – phương tiện đi làm duy nhất – để gửi về quê giải quyết nợ nần cho ông.
Đến ngày thứ mười, ông Trung bảo Vy mời cả anh Quân và chị Thu đến một nhà hàng sang trọng nhất thành phố. Hai người con lớn đến nơi, thấy cha mình mặc bộ vest sang trọng, ngồi cạnh một luật sư thì vô cùng ngỡ ngàng.
Ông Trung chậm rãi đặt ba xấp tài liệu lên bàn và nói: — Bố thực ra không mất gì cả. Tài sản mười tỷ đồng ở quê bố đã bán hết trước khi lên đây. Bố định chia đều cho ba đứa… nhưng giờ bố đổi ý rồi.
Quân và Thu sáng mắt lên, định lên tiếng thì ông Trung giơ tay chặn lại: — Toàn bộ số tiền này, bố đã lập di chúc và làm thủ tục sang tên thành một quỹ tiết kiệm đứng tên bé Bống – con gái của Vy. Vy sẽ là người giám hộ số tiền này để lo cho cuộc sống của hai mẹ con và giúp đỡ những mảnh đời khó khăn.
Ông quay sang nhìn hai đứa con lớn, ánh mắt buồn rầu nhưng dứt khoát: — Anh chị có nhà cao cửa rộng, có sĩ diện, nhưng lại thiếu đi cái tâm với người đẻ ra mình. Coi như số tiền này bố dùng để “mua” lại sự tự do cho bố. Từ giờ, bố sẽ về quê sống trong túp lều cũ, đứa nào thực lòng thương bố thì về, không thì thôi.
Quân và Thu đứng chôn chân tại chỗ, mặt cắt không còn hạt máu, trong khi Vy chỉ biết ôm lấy cha mà khóc nức nở. Ông Trung mỉm cười, cái kết này tuy đắng cay cho những kẻ cạn tình, nhưng lại là khởi đầu mới đầy ấm áp cho người biết trân trọng tình thân.