Ba mươi năm lặng lẽ sống độ/c thân, cô giáo nghèo dành trọn tuổi xuân để nuôi nấng hai đứa trẻ bị b/ỏ rơi từ khi mới lên hai, chưa một lần mong được báo đáp
Ba mươi năm lặng lẽ sống độ/c thân, cô giáo nghèo dành trọn tuổi xuân để nuôi nấng hai đứa trẻ bị b/ỏ rơi từ khi mới lên hai, chưa một lần mong được báo đáp. Đến ngày hai anh em trưởng thành, đều trở thành những giám đốc thành đạt, thì người mẹ ru//ột năm xưa bất ngờ xuất hiện, ngang nhiên đòi mỗi tháng 100 triệu với lý do “cấ/p dưỡng tuổi già”. Nhưng điều không ai ngờ tới là phản ứng của hai người con sau đó đã khiến cả căn phòng chết lặng. Người mẹ ruột đứng sững, còn tất cả những người chứng kiến đều không thốt nên lời…
Cơn mưa rừng năm 1995 dữ dội như muốn nhấn chìm ngôi làng ngh:èo ven núi. Cô giáo Nguyệt, khi ấy mới 22t, vừa kết thúc tiết dạy buổi chiều thì phát hiện dưới mái hiên lớp học có hai đ:ứa tr:ẻ ru:n cầm cập. Chúng là anh em si:nh đôi, tên Thành và Đạt, mới tròn 3t. Trên tay một bé vẫn còn nắm chặt mẩu giấy ướt sũng của người mẹ để lại: “Nhờ người tốt nuôi hộ, tôi không còn khả năng.”
Từ khoảnh khắc đó, cuộc đời của cô Nguyệt rẽ sang một hướng khác.
Cô Nguyệt vốn là hoa khôi của vùng, có không ít thanh niên khá giả đến hỏi cưới. Nhưng nhìn hai đ:ứa tr:ẻ đêm đêm giật mình khóc gọi mẹ, cô không nỡ rời xa. Người cầu hôn cô đưa ra điều kiện: “Muốn lấy anh thì gửi hai đ:ứa nh:ỏ vào tr:ại t:rẻ m:ồ cô:i.”
Cô Nguyệt lặng lẽ lắc đầu, tiễn họ ra cổng. Cô quyết định đóng cửa trái tim, dành trọn thanh xuân để làm mẹ của hai đ:ứa tr:ẻ không cùng m:áu m:ủ. Đồng lương giáo viên ít ỏi không đủ nuôi ba miệng ăn, cô tranh thủ ra đồng mò cua bắt ốc, đêm về lại cặm cụi chấm bài bên ánh đèn dầu. Có những mùa đông lạnh thấu xương, cô nhường hết chăn ấm cho con, còn mình nằm c:o qu:ắp trên chiếc chiếu rách.
Năm hai anh em vào đại học, cô Nguyệt phải bán đi cả chiếc nhẫn cưới của mẹ mình để lại. Cô gầy rộc đi, đôi bàn tay phấn trắng ngày nào giờ chai sạn, nứt nẻ vì sương gió. Nhưng bù lại, Thành và Đạt luôn là những học sinh xuất sắc nhất vùng.
Ba mươi năm sau, Thành và Đạt giờ đã là những vị giám đốc trẻ tài năng, sở hữu những cửa hàng có tiếng tại thành phố. Họ đón mẹ Nguyệt lên ở trong một căn biệt thự sang trọng, phụng dưỡng bà như một bà hoàng. Đúng lúc này, bà Hoa – người mẹ ru::ột năm xưa – đột ngột xuất hiện. Sau những năm tháng ă:n ch:ơi, ph:á t:án tài sản và bị chồng cùng con riêng ruồ:ng r:ẫy, giờ đây bà ta già yếu, bệ:nh tậ:t và ngh:èo túng. Biết tin hai con trai bị bỏ rơi năm xưa nay đã là đại gia, bà ta tìm đến tận biệt thự, g:ào kh:óc thảm thiết trước cổng.
Bà ta qu:ỳ xu:ống chân Thành và Đạt, nức nở: “Mẹ có lỗi, nhưng dù sao mẹ cũng là người sinh ra các con. Giờ mẹ gi:à y:ếu không nơi nương tựa, các con hãy cho mẹ một con đường sống để mẹ được bù đắp…”…
Bà Hoa dứt lời, cả căn phòng rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Mẹ Nguyệt ngồi trên ghế sofa, đôi mắt đượm buồn nhìn người đàn bà đang quỳ dưới đất. Bản tính lương thiện khiến bà không đành lòng, nhưng bà không lên tiếng, bởi bà hiểu quyền quyết định lúc này thuộc về hai đứa con mà bà đã đánh đổi cả thanh xuân để nuôi dưỡng.
Thành và Đạt đỡ bà Hoa đứng dậy, dìu bà ngồi xuống ghế. Hành động ấy khiến bà Hoa mừng thầm trong bụng, tưởng rằng dòng máu mủ và những giọt nước mắt cá sấu đã lay động được hai đứa con giàu có. Bà ta vội vàng lau nước mắt, lôi từ trong túi xách ra một tờ giấy đã chuẩn bị sẵn, đẩy về phía hai anh em:
“Nếu các con đã hiểu cho nỗi khổ của mẹ, thì ký vào đây. Mẹ không đòi hỏi gì nhiều, hai đứa bây giờ đều làm giám đốc, tiền tiêu không hết. Mỗi tháng, mỗi đứa chu cấp cho mẹ 50 triệu, tổng cộng là 100 triệu để mẹ lo chi phí sinh hoạt và chữa bệnh tuổi già. Như vậy cũng là tích đức, báo hiếu công sinh thành.”
Lời đề nghị trơ trẽn của bà Hoa khiến vài người họ hàng thân thiết của mẹ Nguyệt có mặt ở đó phải bất bình tặc lưỡi. Họ không ngờ một người mẹ từng nhẫn tâm vứt bỏ con mình trong đêm mưa bão, suốt 30 năm không một lời hỏi thăm, nay trở về lại ngang nhiên ra giá “cấp dưỡng” như một chủ nợ.
Thành cầm tờ giấy lên, liếc nhìn qua rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười của anh lạnh đến thấu xương. Anh quay sang nhìn Đạt, hai anh em gật đầu như đã có sự chuẩn bị từ trước.
Đạt đứng dậy, bước vào phòng trong và mang ra một chiếc hộp gỗ phủ đầy bụi thời gian. Anh đặt chiếc hộp lên bàn, mở nắp ra. Bên trong không có vàng bạc, châu báu, mà chỉ có một mẩu giấy úa vàng, sực mùi ẩm mốc, một vài vỏ ốc sần sùi và một chiếc áo len cũ kỹ đã sờn rách, vá chằng vá đụp.
Thành cầm mẩu giấy úa vàng lên, dõng dạc đọc to: “‘Nhờ người tốt nuôi hộ, tôi không còn khả năng.’ Bà Hoa, bà có nhận ra nét chữ này không? Đây là chiếc phao cứu sinh duy nhất bà để lại cho chúng tôi vào cái đêm mưa rừng năm 1995. Bà bỏ lại hai đứa trẻ 3 tuổi dưới mái hiên lớp học để đi tìm hạnh phúc mới, mặc kệ chúng tôi có thể chết rét hoặc bị thú dữ mang đi.”
Bà Hoa tái mặt, run run định phân bua: “Mẹ… lúc đó mẹ ép buộc phải làm thế…”
“Bà để tôi nói hết đã,” Đạt ngắt lời, giọng đanh thép nhưng nghẹn ngào. Anh cầm chiếc áo len cũ lên: “Còn đây là chiếc áo len mẹ Nguyệt đã thức ba đêm liền để đan cho chúng tôi từ những cuộn len vụn xin được. Suốt 30 năm qua, vết chai sạn trên tay mẹ Nguyệt là vì nuôi chúng tôi ăn học; chiếc nhẫn cưới duy nhất của bà ngoại để lại, mẹ Nguyệt cũng bán đi để đóng học phí đại học cho chúng tôi. Chúng tôi có ngày hôm nay, từng giọt máu, khúc ruột có thể là của bà sinh ra, nhưng từng thớ thịt, tri thức và linh hồn này hoàn toàn là do mẹ Nguyệt ban tặng!”
Thành đẩy tờ giấy yêu cầu chu cấp 100 triệu của bà Hoa sang một bên, rồi rút từ trong cặp táp ra một văn bản khác đặt lên bàn.
“Chúng tôi đồng ý ký. Mỗi tháng không chỉ 100 triệu, chúng tôi sẵn sàng cho bà 200 triệu để dưỡng già.”
Bà Hoa nghe thấy thế, đôi mắt lập tức sáng rực lên, định reo lên vì sung sướng. Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Thành như một gáo nước đá dội thẳng vào mặt bà ta, khiến cả căn phòng chết lặng.
“Nhưng với một điều kiện,” Thành lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt bà Hoa, từng câu từng chữ thốt ra như búa bổ: “Bà phải trả tiền sòng phẳng cho mẹ Nguyệt trước đã. Trong suốt 30 năm qua, mẹ Nguyệt đã nuôi nấng hai đứa trẻ mồ côi không phải con mình. Chúng tôi đã tính toán kỹ theo giá thị trường: tiền sữa, tiền ăn uống, tiền học phí, tiền thuốc men, và quan trọng nhất là tiền công chăm sóc suốt 10.950 ngày đêm không quản nắng mưa. Tổng số tiền chi phí nuôi dưỡng và tổn thất thanh xuân của mẹ Nguyệt là 15 tỷ đồng.”
Đạt tiếp lời anh trai, đặt chiếc bút xuống trước mặt bà Hoa: “Hôm nay có luật sư và họ hàng làm chứng. Chỉ cần bà ký vào văn bản nhận nợ và thanh toán đủ 15 tỷ đồng tiền công nuôi dưỡng cho mẹ Nguyệt, chúng tôi sẽ lập tức ký vào tờ đơn cấp dưỡng 200 triệu mỗi tháng cho bà. Tiền của chúng tôi làm ra, một cắc cũng không để mẹ Nguyệt phải chịu thiệt!”

Bà Hoa đứng sững như trời trồng, mặt cắt không còn một giọt máu. Tờ văn bản trên bàn như nặng hàng ngàn tấn khiến tay bà ta run rẩy không dám chạm vào. 15 tỷ đồng? Một kẻ thân tàn ma dại, tán gia bại sản như bà ta đào đâu ra số tiền lớn như thế?
Bà ta nhìn sang hai đứa con trai, lúc này ánh mắt của Thành và Đạt không có một chút hơi ấm, chỉ có sự kiên định và lạnh lùng của những người đàn ông trưởng thành sẵn sàng bảo vệ người mẹ đích thực của mình. Bà Hoa nhận ra, sự tính toán tham lam của mình đã hoàn toàn thất bại trước bức tường thành hiếu nghĩa mà hai anh em dành cho cô giáo nghèo năm xưa.
Nhục nhã, bẽ bàng và bất lực, bà Hoa không dám nói thêm một lời nào. Bà ta lầm lũi thu dọn tờ giấy của mình, cúi đầu bước nhanh ra khỏi căn biệt thự sang trọng trong sự khinh bỉ của tất cả những người chứng kiến.
Khi cánh cửa khép lại, không gian trở lại vẻ yên bình vốn có. Thành và Đạt cùng bước đến, quỳ xuống bên cạnh gối của mẹ Nguyệt. Hai người đàn ông thành đạt, là giám đốc thét ra lửa trên thương trường, giờ đây lại ngoan ngoãn như hai đứa trẻ lên ba dưới mái hiên năm nào. Họ nắm lấy đôi bàn tay gầy gò, chai sạn của mẹ, đồng thanh nói:
“Mẹ ơi, trên đời này chúng con chỉ có một người mẹ duy nhất là mẹ mà thôi. Cả đời này, chúng con sẽ chỉ phụng dưỡng và hiếu thảo với một mình mẹ.”
Mẹ Nguyệt ôm hai con vào lòng, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má đã hằn sâu vết chân chim của người phụ nữ dành cả đời nuôi con tu hú, nhưng cuối cùng đã nhận được quả ngọt viên mãn nhất thế gian.