Anh xe ôm ng//hèo đến phỏng vấn làm vệ sĩ cho một nữ tỷ phú. Giữa buổi tuyển chọn, bà bất ngờ hỏi: “Nếu chồng tôi và nhân tình của anh ta cùng bị bắt c/ó///c, anh sẽ cứu ai trước?”. Cả căn phòng im phăng phắc. Không ngờ, câu trả lời của anh khiến nữ tỷ phú lập tức đứng dậy vỗ tay, còn tất cả những người có mặt đều sững sờ vì không ai nghĩ đến…
Anh xe ôm ng//hèo đến phỏng vấn làm vệ sĩ cho một nữ tỷ phú. Giữa buổi tuyển chọn, bà bất ngờ hỏi: “Nếu chồng tôi và nhân tình của anh ta cùng bị bắt c/ó///c, anh sẽ cứu ai trước?”. Cả căn phòng im phăng phắc. Không ngờ, câu trả lời của anh khiến nữ tỷ phú lập tức đứng dậy vỗ tay, còn tất cả những người có mặt đều sững sờ vì không ai nghĩ đến…
Hùng, ba mươi sáu tuổi, là một gã chạy xe ôm công nghệ lầm lì ở thành phố. Mỗi sáng, khi những ngọn đèn đường vàng vọt chưa kịp tắt, Hùng đã dắt chiếc xe máy cũ kỹ ra khỏi con hẻm nhỏ ở Quận 4. Anh lau chùi nó cẩn thận như lau một thứ quý giá. Cuộc sống của Hùng gói gọn trong tiếng động cơ rầm rì và những cuốc xe vội vã giữa dòng người kẹt cứng.
Ít ai biết, dưới lớp áo khoác bạc màu nắng gió ấy là những v///ết sẹ//o chằng chịt. Ngày xưa anh đã từng làm một công việc đặc biệt. Vợ bỏ đi vì không chịu nổi cảnh ngh//èo túng, Hùng chấp nhận số phận, ch//ôn v///ùi quá khứ hào hùng vào khói bụi thị thành.
Ngày Hùng nhận được cuộc gọi từ tập đoàn V.A mời phỏng vấn vị trí v/ệ sĩ trưởng, anh đã định từ chối. Anh không có bằng cấp, không chứng chỉ quốc tế, hồ sơ xin việc chỉ vỏn vẹn mấy dòng lý lịch đã cũ. Nhưng khoản nợ vi/ện phí cho mẹ già ở quê thôi thúc anh đến đó.
Phòng họp tầng 68 của tòa tháp V.A lạnh toát, nồng nặc mùi ti//ền và sự ngạo mạn. Hùng ngồi đối diện với một hội đồng phỏng vấn gồm năm người: Giám đốc nhân sự, Trưởng ban a//n ni//nh, Luật sư trưởng và hai trợ lý. Ai nấy đều vest đen phẳng lỳ, nhìn gã đàn ông mặc sơ mi trắng đã ngả màu cháo lòng với ánh mắt dò xét, khi//nh khỉnh.
Ngồi ở vị trí chủ tọa là Vũ Ngọc Lam – “Bà đầm thép” của giới bất động sản. Ba mươi tuổi, đẹp sắc sảo nhưng lạnh lùng như một tảng băng trôi. Cô không nhìn hồ sơ, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào Hùng như muốn lột trần tâm can anh.
– “Anh Hùng.” – Lam lên tiếng, giọng nói trầm nhưng uy lực – “Anh nghĩ vì sao tôi lại gọi một người chạy xe ôm đến đây phỏng vấn cho vị trí bảo vệ tín//h mạ//ng của một tỷ phú?”
Hùng đáp, giọng khàn đặc nhưng bình thản: – “Vì những kẻ ngồi ngoài kia chỉ biết tuân theo mệnh lệnh như những cỗ máy. Còn cô cần một kẻ đã từng bước qua c//ửa t///ử để biết th//ầ//n ch//ế//t đang nấp ở đâu trong đám đông này.”
Trưởng ban a/n ni//nh đập bàn: – “Thái độ gì đấy? Anh có biết quy trình bảo vệ yếu nhân chuẩn quốc tế không mà mạnh miệng?”
Hùng không chớp mắt: – “Quy trình là thứ đầu tiên người ta vứt bỏ khi cái chet kề vào c///ổ.”
Không khí trong phòng căng như dây đàn. Lam nhếch mép, một nụ cười hiếm hoi nhưng không mang chút hơi ấm. Cô ra hiệu cho Trưởng ban a/n n/inh im lặng.
– “Được. Khẩu khí tốt.” – Lam đứng dậy, bước chậm rãi quanh Hùng – “Tôi không cần xem v/õ th//u//ật của anh. Tôi chỉ có một câu hỏi tình huống. Nếu anh trả lời sai, mời anh về ngay lập tức.”
Lam dừng lại ngay sau lưng Hùng, ghé sát tai anh thì thầm, nhưng đủ để cả phòng nghe thấy:
– “Giả sử, chúng ta đang ở trong một cuộc h//ỗn lo//ạn. Chồng tôi và cô nhân tình của anh ta bị batcoc, bị kề d vào c/ổ ngay trước mắt chúng ta. Kẻ batcoc yêu cầu tôi phải giao nộp tài liệu, nếu không chúng sẽ x//ử cả hai. Tôi g//ào th///ét, ra lệnh cho anh phải lao vào c//ứu chồng tôi. Anh sẽ làm gì? C//ứu chồng tôi, hay c//ứu nhân tình của anh ta?”…
Câu hỏi như một cái b/ẫy ch//ết người. Cả căn phòng nín thở. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Hùng. Đây là một câu hỏi về đạo đức, về lòng trung thành, và cả về sự nhân văn. Hùng ngồi im như tượng đá. Mười giây trôi qua. Hai mươi giây. Anh từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lam qua hình phản chiếu trên tấm kính cửa sổ…
… Hùng từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lam qua hình phản chiếu trên tấm kính cửa sổ. Sự im lặng kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng điều hòa chạy rì rầm. Trưởng ban an ninh khinh khỉnh lắc đầu, nghĩ bụng gã chạy xe ôm này đã hoàn toàn sập bẫy.
Nhưng rồi, Hùng nở một nụ cười nhẹ, điềm tĩnh đáp:
– “Tôi sẽ không cứu ai trong hai người họ cả. Việc đầu tiên và duy nhất tôi làm lúc đó, là khống chế cô, ép cô phải im lặng và kéo cô vào vùng an toàn.”
Cả phòng họp sững sờ. Trưởng ban an ninh đứng phắt dậy, định quát lớn, nhưng Lam đã giơ tay ra hiệu im lặng. Ánh mắt cô lóe lên một tia nhìn sắc lẹm:
– “Anh nói cái gì? Anh cãi lệnh chủ nhân? Anh bỏ mặc chồng tôi chết sao?”
Hùng đứng dậy, đối diện thẳng với “Bà đầm thép”, khí chất của một người từng trải qua trăm trận tử sinh đột ngột thức tỉnh, lấn át cả sự xa hoa của phòng họp tầng 68:
– “Thứ nhất, nhiệm vụ tối thượng của một vệ sĩ trưởng là bảo vệ mục tiêu thân cận – chính là cô, chứ không phải người thân hay mối quan hệ của cô. Trong một cuộc hỗn loạn, kẻ bắt cóc nắm giữ hai con tin, nhưng mục tiêu thực sự của chúng chính là tài liệu trong tay cô. Khi cô gào thét đòi cứu người, cô đang tự biến mình thành mục tiêu sơ hở nhất.
Thứ hai, một người phụ nữ quyền lực, lý trí và tàn nhẫn như Vũ Ngọc Lam sẽ không bao giờ mất bình tĩnh đến mức gào thét vì một người chồng phản bội và ả nhân tình. Nếu tình huống đó xảy ra, chỉ có hai khả năng: Hoặc cô đang diễn để đánh lạc hướng kẻ địch, hoặc cô đang bị kích động đến mất trí. Trong cả hai trường hợp, việc tôi lao vào cứu hai con tin kia đều là tự sát và làm hỏng đại cuộc. Cách duy nhất để phá vỡ thế cờ của kẻ bắt cóc là giữ cho cô sống sót và tỉnh táo.”

Hùng dừng một chút, giọng thấp xuống nhưng đanh thép:
– “Và điều cuối cùng… người thuê tôi là cô, người trả tiền viện phí cho mẹ tôi là cô. Mạng của tôi thuộc về cô, chứ không thuộc về kẻ phản bội cô.”
Cả căn phòng im phăng phắc. Câu trả lời không nằm trong bất kỳ cuốn giáo trình an ninh chuẩn quốc tế nào, nhưng nó lột trần sự thật khốc liệt của chiến trường và đánh trúng vào tâm lý của người đàn bà đứng đầu tập đoàn V.A. Hùng không chọn đạo đức giả tạo, anh chọn lòng trung thành tuyệt đối và hiệu quả thực tế.
“Bốp… Bốp… Bốp…”
Tiếng vỗ tay vang lên cô độc nhưng giòn giã. Vũ Ngọc Lam chậm rãi bước về ghế chủ tọa, nụ cười trên môi cô lúc này đã hoàn toàn tan đi vẻ băng giá, thay vào đó là sự tán thưởng tuyệt đối. Cô nhìn các thành viên hội đồng đang há hốc mồm kinh ngạc, rồi quay sang Hùng:
– “Hồ sơ của anh thiếu chứng chỉ, nhưng anh có thứ mà tiền không mua được: Bản năng của một con sói đầu đàn.”
Lam cầm cây bút ký tên vào bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn, đẩy về phía anh:
– “Mức lương gấp ba lần vị trí vệ sĩ trưởng thông thường. Khoản tạm ứng viện phí cho mẹ anh đã được chuyển vào tài khoản bệnh viện cách đây năm phút. Chào mừng anh đến với địa ngục của tôi, anh Hùng.”