Ăn hỏi con trai, mẹ tôi sắm “lễ đen” đến cả trăm triệu đồng chẳng tiếc gì nhưng khi đến nhà gái, nhìn vào con gà trên bàn thờ gia tiên, mẹ tôi đùng đùng đòi h/ủy hô//n. Về nhà bà mới nói lý do, hóa ra mẹ tôi đã cứu cả dòng họ.
Ăn hỏi con trai, mẹ tôi sắm “lễ đen” đến cả trăm triệu đồng chẳng tiếc gì nhưng khi đến nhà gái, nhìn vào con gà trên bàn thờ gia tiên, mẹ tôi đùng đùng đòi h/ủy hô//n. Về nhà bà mới nói lý do, hóa ra mẹ tôi đã cứu cả dòng họ.
Tôi tên là Nam, con trai trưởng, cũng là cháu đích tôn. Năm tôi 28 tuổi, tôi quen Lan, cô gái hiền lành, làm kế toán ở công ty xuất nhập khẩu. Gia đình Lan ở cùng tỉnh, gia giáo, nề nếp. Hai bên qua lại, mọi chuyện đều thuận lợi.
Khi tôi nói sẽ cưới, mẹ tôi vui lắm, dồn hết tâm huyết chuẩn bị sính lễ, chỉ sợ nhà gái nghĩ nhà trai sơ sài. Bà đích thân chọn từng mâm lễ, đặt “lễ đen” đủ đầy: vàng, tiền mặt, bánh cốm, trầu cau, trà rượu… tổng giá trị lên đến gần 700 triệu đồng – với bà, đó là chuyện bình thường.
Ngày ăn hỏi, cả họ nhà tôi kéo nhau sang nhà gái.
Không khí rộn ràng, tiếng pháo nổ, trống phách vui vẻ. Tôi thì chỉ hồi hộp mong nhìn thấy Lan trong tà áo dài đỏ thắm.
Nhưng khi mọi người vừa đặt sính lễ lên bàn thờ gia tiên, tôi để ý mẹ tôi bỗng đứng lặng, mặt tái mét, đôi mắt nhìn chằm chằm vào con gà luộc được đặt chính giữa mâm cú;:;ng.
Con gà ấy trông bình thường với tôi – chỉ là một con gà vàng óng, cánh xếp ngay ngắn, miệng ngậm bông hoa đỏ.
Nhưng mẹ tôi bỗng run rẩy, rụt tay lại, giọng khẽ nhưng lạ/nh bu;;ốt:
– Xin lỗi… lễ này, chúng tôi không thể tiếp tục

Không khí trong nhà gái lập tức chùng xuống. Mọi người ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lan hoảng hốt chạy đến:
– Mẹ… có chuyện gì vậy ạ?
Mẹ tôi không trả lời, chỉ bảo nhỏ với bố tôi:
– Về. Về ngay!
Bà quay lưng bước nhanh ra cửa, mặt trắng bệch như vừa thấy thứ gì kinh hoàng. Cả họ nhà tôi lúng túng, bố tôi đành xin lỗi:
– Rất xin lỗi gia đình thông gia, có chuyện gấp nên chúng tôi phải về gấp.
Tôi đứng sững, không dám tin. Cả quá trình chuẩn bị, mẹ tôi háo hức biết bao, giờ bỗng dưng hủy bỏ mà không nói lý do.
Về đến nhà, tôi tức quá, gặng hỏi:
– Mẹ làm con mất mặt với bao nhiêu người. Sao mẹ lại làm vậy?
Mẹ tôi im lặng hồi lâu, rồi thở dài, giọng trầm xuống:
– Con có để ý con gà trên bàn thờ nhà gái không?
– Con gà luộc hả? Có gì đâu, mẹ.
Bà nhìn tôi, mắt ánh lên vẻ sợ hãi:
– Con gà ấy bị mổ phanh bụng ngược chiều. Mỏ gà ngậm hoa đỏ nhưng phần bụng lại xẻ từ ngực xuống đuôi, không theo lối lễ truyền thống. Cách mổ đó… là kiểu “gà trấn” – người ta dùng để trừ tà hoặc… phong ấn điều dữ trong nhà.
Tôi rùng mình:
– Ý mẹ là…
– Là nhà đó đang gánh nghiệp hoặc dính bùa trấn yểm. Người ta không bao giờ đặt con gà như vậy lên bàn thờ gia tiên trong ngày cưới hỏi. Mà họ vẫn làm thế, nghĩa là trong dòng họ ấy có chuyện không lành – có thể đã có người phạm lỗi lớn, chết oan, hoặc từng làm điều thất đức, nên giờ mới phải trấn giữ như vậy.
Mẹ tôi rít từng chữ:
– Nếu con cưới vào, con sẽ nối nghiệp, gánh lấy cái oán khí đó. Không chỉ con, mà cả nhà này cũng gặp họa.
Cả nhà lặng đi.
Tôi vốn không tin chuyện tâm linh, nhưng nhìn vẻ mặt mẹ, tôi biết bà không nói đùa. Mẹ tôi trước kia từng làm người đỡ đẻ trong làng, chứng kiến nhiều chuyện lạ. Một lần, bà từng cứu được một người bị “trúng tà” chỉ vì bị ăn trúng đồ cúng “trấn”.
Bà nghẹn ngào nói tiếp:
– Năm xưa bà cố con mất, trong mộ có người từng yểm bùa. Nếu không có cụ pháp sư gỡ ra, dòng họ mình đã tuyệt tự rồi. Bây giờ mà dính vào nhà có trấn yểm như vậy, chẳng khác nào tự chuốc họa.
Lúc đó, tôi mới để ý: khi rót rượu khấn, cha Lan tay run run, mắt né tránh, còn mẹ Lan liên tục liếc nhìn con gà. Có lẽ họ biết – nhưng vẫn giấu.
Vài tháng sau, tôi nghe tin Lan phải hủy cưới lần nữa – lần này vì chú rể mới gặp tai nạn giao thông ngay trước ngày rước dâu.
Mẹ tôi chỉ thở dài, bảo nhỏ:
– Đó là cái phúc ông bà để lại cho nhà mình. Cái ơn lớn nhất đời mẹ là giữ cho dòng họ không tuyệt. Con chưa hiểu đâu, nhưng sau này sẽ biết – đôi khi, một quyết định khiến ta mang tiếng “mất mặt”, lại là điều cứu rỗi cả đời.