Ả bồ vác bụ//ng b//ầu đến nhà ăn vạ vợ đòi nhường nhà, nhường chồng. Người vợ mời cô ta vào nhà rồi cho cô ta xem một thứ. Ai ngờ vừa nhìn thấy ả bồ ô//m b//ụng b//ầu chạy thẳng…

Ả bồ vác bụ//ng b//ầu đến nhà ăn vạ vợ đòi nhường nhà, nhường chồng. Người vợ mời cô ta vào nhà rồi cho cô ta xem một thứ. Ai ngờ vừa nhìn thấy ả bồ ô//m b//ụng b//ầu chạy thẳng…

Trong gian nhà nhỏ, tiếng h/o khan của mẹ chồng bà Tư – người đã n/ằm li/ệt gần hai năm – vang lên yế/u ớ/t. Lan, người con dâu hiền lành, đang cặm cụi đút từng thìa cháo, lau mồ hôi trên trán bà.

Bỗng ngoài cổng vang lên tiếng la oang oang: “Mở cửa ra! Hôm nay tôi đến để nói chuyện phải quấy!”. Lan chưa kịp hiểu gì thì cánh cổng bật mở, một người phụ nữ bụ/ng b/ầu lùm lùm, ăn mặc lòe loẹt, đeo vàng khắp tay, tay kia chống nạnh hùng hổ bước vào.

– Cô là Lan phải không? Tôi là Tú, người phụ nữ của anh Khánh – chồng cô đấy!

Lan vẫn bình tĩnh, đặt bát cháo xuống, lau tay thật chậm rãi.

– À, ra là cô Tú. Tôi nghe tên cô lâu rồi, nay mới thấy mặt. Mời cô vào nhà ngồi uống nước.

– Uống nước gì! Tôi đến đây để đòi công bằng! – Tú gằn giọng. – Tôi m/ang th/ai năm tháng rồi, là con của anh Khánh. Cô có tư cách gì mà vẫn ở trong nhà này? Anh ấy hứa sẽ ly hôn cô, cưới tôi, chia nửa căn nhà này cho tôi!

Lan cười nhẹ, không tỏ ra t/ức gi/ận. Ánh mắt cô s/ắc l/ạnh đến r//ợn người.

– Ồ, thế à? Cô vất vả thật đấy, bụ/ng ma/ng d/ạ ch/ửa mà vẫn phải đến đây đòi chỗ đứng. Nhưng nếu đã đến, tôi mời cô vào, cô cứ vào đây đã…

Lan nhẹ nhàng kéo ghế, giọng nhỏ nhẹ mà kiên định:

– Cô ngồi đi. Đã nói chuyện cho ra lẽ thì ngồi nói cho tử tế.

Tú khịt mũi, đặt túi xuống bàn, ánh mắt liếc quanh căn nhà gọn gàng, tươm tất mà lại khiến cô ta khó chịu.

– Căn nhà này anh Khánh nói là của anh ấy. Cô chỉ là vợ trên danh nghĩa thôi. Anh ấy đã hứa sẽ bán nhà, đưa tôi nửa tiền. Cô nên biết điều, ly hôn đi cho nhẹ nhàng.

Lan khẽ gật đầu, rót chén nước trà, đẩy về phía đối diện:

– Ừ, anh Khánh hứa với cô nhiều thứ lắm. Nhưng cô có biết căn nhà này ai đứng tên không?

Tú nhướng mày:

– Thì là anh Khánh chứ ai!

Lan mỉm cười, ánh mắt thoáng một nỗi gì đó vừa chua xót vừa kiêu hãnh. Cô mở ngăn kéo tủ, lấy ra một tập hồ sơ đặt lên bàn. Giọng cô vẫn nhẹ tênh:

– Đây là giấy tờ nhà. Căn nhà này không phải đứng tên anh Khánh. Mà là của mẹ chồng tôi – bà Tư.

Tú cười khẩy:

– Thì cùng một nhà chứ gì. Mẹ chồng, con dâu… cũng là tài sản chung thôi.

Lan lắc đầu:

– Không đâu. Cô nhìn kỹ đi. Đây là di chúc – bà Tư để lại toàn bộ căn nhà cho tôi, vì tôi là người chăm bà suốt hai năm qua, từ lúc bà bị liệt đến nay.

Tú thoáng khựng lại, ánh mắt chớp liên hồi.

Lan tiếp lời, giọng chậm rãi, nhưng từng chữ như dao cắt:

– Anh Khánh bỏ đi với cô từ ngày mẹ anh ấy đổ bệnh. Tiền viện, thuốc men, cơm cháo – một tay tôi lo hết. Còn cô, cô có biết anh ta đã đem sổ tiết kiệm của mẹ ra cầm để mua vàng cho ai không?

Tú tái mặt. Lan rút thêm một tờ giấy nữa, giọng đều đều:

– Đây là giấy vay nợ có chữ ký của anh Khánh. Chủ nợ hôm qua vừa tới đòi. Cô bảo, giờ cô muốn “chia nửa nhà”, cô có muốn chia luôn cả nửa số nợ này không?

Căn phòng im bặt. Chỉ còn tiếng quạt quay đều và tiếng thở dồn dập của Tú.

Lan đứng dậy, nhẹ nhàng nói câu cuối cùng:

– Cô yên tâm, tôi không giành chồng với ai cả. Người như anh Khánh, tôi trả lại cô. Nhưng trước khi dắt nhau đi, cô cứ đọc hết đống giấy tờ này đã – kẻo mai mốt chủ nợ tìm tới, cô lại tưởng tôi là người hại.

Tú cầm lấy tập giấy, mắt đảo qua mấy dòng chữ đỏ chót “Công an phường…”, “Giấy xác nhận nợ…”. Cô ta tái mét, tay run run ôm bụng.

– Không… không thể nào… Anh ấy nói…

Lan nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh tanh:

– Có lẽ anh ấy cũng hứa với cô như từng hứa với tôi: “Anh chỉ yêu em thôi.”

Tú nấc lên một tiếng, ôm bụng bầu, lùi dần ra cửa, rồi chạy thẳng ra ngoài, miệng vẫn lắp bắp:

– Tôi… tôi không biết… tôi không biết gì hết!

Cánh cổng khép lại, chỉ còn lại Lan, mẹ chồng nằm trên giường khẽ thở dài.

Lan ngồi xuống, cầm lại bát cháo, tiếp tục công việc còn dang dở.
Bên ngoài, nắng chiều buông xuống, vàng nhạt – như thể tất cả mọi sóng gió vừa trôi qua, để lại trong gian nhà nhỏ chỉ còn lại sự bình yên của một người phụ nữ từng chịu quá nhiều tổn thương, nhưng vẫn đứng vững.