5 năm trước, ngày bạn cưới, tôi không hề đắn đo mà mừng bạn một chỉ vàng. Vàng khi đó chưa đắt như bây giờ nhưng cũng vô cùng giá trị. Ngày cưới tôi, tôi đã nghĩ, bạn sẽ đưa cả gia đình đến ăn cưới thì phải mừng ít nhất 1 chỉ để trả lại, hoặc cũng phải mừng tiền mặt cho xứng đáng.
5 năm trước, ngày bạn cưới, tôi không hề đắn đo mà mừng bạn một chỉ vàng. Vàng khi đó chưa đắt như bây giờ nhưng cũng vô cùng giá trị. Ngày cưới tôi, tôi đã nghĩ, bạn sẽ đưa cả gia đình đến ăn cưới thì phải mừng ít nhất 1 chỉ để trả lại, hoặc cũng phải mừng tiền mặt cho xứng đáng.
Nhưng món quà của bạn thực sự là một sự s;ỉ n/hục lớn cho tôi. Đó là một chiếc ga giường rất bình thường, thậm chí còn rất quê mùa nữa, Tôi chán chẳng buồn cảm ơn hay qua lại với người bạn này. Nào ngờ 5 năm sau tôi gặp lại người bạn bủn xỉn năm xưa, cô ấy mới nói sự thật về món quà quê mùa, tôi tiế/c đứt ruột chạy vội về nhà…

…Tôi gặp lại cô ấy trong một buổi khám sức khỏe định kỳ. Vẫn là dáng người nhỏ bé, ăn mặc giản dị – chẳng khác gì ngày đến dự cưới tôi cách đây 5 năm. Thấy tôi, cô ấy mỉm cười:
“Dạo này gia đình ổn không?”
Tôi trả lời cộc lốc, vẫn còn cay cú chuyện cũ. Nhưng rồi chính cô ấy lại nhắc đến món quà ngày ấy:
“Cậu còn giữ cái ga giường hôm mình tặng không?”
Tôi bĩu môi:
“Thứ đó ấy à? Mình đem vứt xó lâu rồi. Ngày cưới mình, ai cũng mừng phong bì với vàng bạc, chỉ có cậu mang cái ga giường rẻ tiền đến. Lúc ấy mình… thất vọng lắm.”
Cô ấy khựng lại, đôi mắt rưng rưng nhưng vẫn gượng cười:
“Mình biết. Nhưng lúc đó… mình không thể làm khác.”
Rồi cô ấy mở túi lấy ra một tờ hóa đơn cũ đã ố vàng, kẹp cùng một mảnh giấy ghi chú:
“Ga giường kháng khuẩn – hàng viện trợ Nhật
Giá: 8.900.000₫
Không bán thương mại”
Tôi sững sờ.
Cô ấy kể: thời điểm tôi cưới, chồng cô ấy vừa mất vì tai nạn. Cô ấy một mình nuôi con nhỏ, nợ nần chồng chất, không còn nổi 1 chỉ vàng hay phong bì tử tế. Nhưng trong lúc dọn kho của bệnh viện, cô ấy xin được bộ ga giường kháng khuẩn đặc biệt – loại chỉ dùng cho bệnh nhân nằm lâu, để tránh loét, tránh nhiễm trùng. Loại hàng không bán ngoài thị trường, rất giá trị mà không ai có thể mua được nếu không có nguồn.
Cô ấy mang món quà đó đến đám cưới tôi, nghĩ rằng tôi sẽ hiểu tấm lòng. Nhưng tôi chưa từng mở ra xem, chỉ nhìn vỏ bọc quê mùa rồi coi thường.
Cô ấy cười nhẹ, nhưng nước mắt cứ rơi:
“Ngày ấy mình nghèo, mình chỉ có thể tặng thứ quý nhất mà mình có… Mình không ngờ lại khiến cậu buồn.”
Tôi nghẹn lại, tim như có ai bóp chặt. Về tới nhà, tôi lao vào mở thùng cũ tìm món quà năm xưa. Lục đến tối muộn mới thấy cái ga giường bị nhét góc xó, dính bụi bẩn.
Tôi cầm lên, ôm vào ngực mà khóc.
Thì ra… người tôi tưởng là keo kiệt năm ấy lại là người đã dành cho tôi món quà tốt nhất trong khả năng của họ.
Còn tôi – có lẽ mới là kẻ nghèo nàn nhất, nhưng nghèo ở tấm lòng.