5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng, giờ tôi mua chung cư thoát cảnh ở trọ nên hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố: “Của anh là của em, việc gì phải trả”, hành động sau đó của chồng tôi còn k//inh kh//ủng hơn nhiều…

5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng, giờ tôi mua chung cư thoát cảnh ở trọ nên hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố: “Của anh là của em, việc gì phải trả”, hành động sau đó của chồng tôi còn k//inh kh//ủng hơn nhiều…

Anh, mai cuối tuần, mình về quê thưa chuyện với mẹ xin lại số tiền kia nhé. Căn hộ bên Long Biên họ giục đặt cọc rồi, chậm chân là mất đấy,” tôi nói, giọng đầy hy vọng. Hùng ngập ngừng một chút rồi gật đầu: “Ừ, để mai anh nói khéo với mẹ. Chú Út giờ cũng ổn định rồi, chắc mẹ xoay sở trả được thôi”. 5 năm trước, khi đó tôi mới cưới và vừa bán mảnh đất bố mẹ đẻ cho làm của hồi môn được 1 tỷ. Dự định ban đầu là mua nhà ngay, nhưng mẹ chồng tôi – bà Dung – đã gọi điện khóc lóc thảm thiết.

Bà bảo chú Thắng (em trai chồng) muốn lấy vợ nhưng nhà cửa ở quê dột n/át quá, nhà g/ái chê không chịu gả. Bà nắm tay tôi, nước mắt ngắn dài: “Con thương mẹ, thương em. Con cho mẹ vay số tiền đó xây lại cái nhà cho tử tế để thằng Thắng cưới vợ. Mẹ thề, chỉ 1-2 năm là mẹ bắt nó cày cuốc trả lại cho anh chị ngay. Mẹ đứng ra bảo lãnh, con sợ gì.”

Lúc đó tôi còn trẻ, lại nể mẹ chồng, thương chồng đứng giữa khó xử, nên tôi gật đầu đưa tiền. Tôi không lấy lãi, cũng chẳng bắt ký giấy nợ vì nghĩ “người một nhà ai lừa ai bao giờ”. Thế là căn nhà 3 tầng lầu mọc lên hoành tráng nhất xóm. Chú Thắng cưới vợ, sống sung túc trong căn nhà xây bằng tiền của tôi. Còn vợ chồng tôi vẫn bám trụ lại thành phố trong căn phòng trọ ẩm thấp.

Sáng hôm sau, vợ chồng tôi bắt xe về quê. Nhìn ngôi nhà bề thế, sân lát gạch đ/ỏ au, bên trong đầy đủ tiện nghi từ tivi màn hình lớn đến tủ lạnh to, lòng tôi khấp khởi mừng thầm. Nhà cao cửa rộng thế này, chắc chắn kinh tế chú thím ấy đã khấm khá. Bữa cơm trưa diễn ra vui vẻ cho đến khi tôi mở lời.



“Mẹ ạ, chú thím ạ… Chả là đợt này vợ chồng con tìm được căn chung cư ưng ý quá. Con định xin lại mẹ và chú thím số tiền 1 tỷ con cho vay ngày xưa để đặt cọc mua nhà. Cháu Nhím lớn rồi, cần chỗ ở ổn định đi học.” Không gian đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Tiếng đũa bát va chạm cũng ngưng hẳn. Mẹ chồng tôi đặt bát cơm xuống, nụ cười trên môi tắt ngấm. Bà liếc nhìn chú Thắng, rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm khác hẳn vẻ hiền từ lúc nãy….

Bà Dung chậm rãi húp một ngụm trà, rồi thản nhiên nói một câu xanh rờn: – “Tiền nào? Tôi có vay mượn gì cô đâu? Ngày xưa cô thấy em nó khó khăn, cô tự nguyện đứng ra xây nhà cho em. Cô là dâu trưởng, anh là anh cả, của anh là của em, giúp đỡ nhau tí việc gì phải tính toán trả hay không? Giờ cô đòi là đòi thế nào?”

Tôi lùng bùng lỗ tai, quay sang nhìn chú Thắng. Chú thím ấy cúi gằm mặt xuống bát cơm, tảng lờ như không nghe thấy gì. Tôi uất nghẹn, nước mắt trực trào: – “Mẹ nói thế sao nghe được? Đó là tiền của bố mẹ đẻ con cho con làm vốn liếng. Con cho mẹ vay để mẹ xây nhà cho chú, chứ không phải con đem biếu. Con cũng còn phải lo cho cuộc sống của con chứ!”

Bà Dung đập bàn cái “bộp”, quát lớn: – “Cô đừng có mà láo! Nhà này tôi đứng tên, đất này là đất tổ tiên. Cô giỏi thì cô dỡ nhà mà mang đi! Đã làm dâu nhà này thì mọi thứ đều là của nhà này hết!”

Tôi bàng hoàng, quay sang nhìn Hùng – người chồng mà tôi hằng tin tưởng, hy vọng anh sẽ đứng ra đòi lại công bằng cho vợ. Thế nhưng, hành động sau đó của anh còn kinh khủng hơn nhiều.

Hùng không hề bênh vực tôi. Anh đứng bật dậy, nhưng thay vì chỉ trích sự vô lý của mẹ và em trai, anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chán ghét rồi vung tay tát tôi một cái cháy mặt.

– “Cô thôi cái giọng chợ búa ấy đi! Mẹ nói đúng đấy, tiền bạc chỉ là phù du, tình nghĩa anh em mới là quan trọng. Có 1 tỷ bạc mà cô cứ lải nhải làm mẹ đau đầu suốt 5 năm qua. Cô có coi gia đình tôi ra gì không?”

Tôi ngã ngồi xuống ghế, má đau rát nhưng lòng còn đau gấp vạn lần. Hùng chưa dừng lại ở đó. Anh lấy trong túi xách của tôi ra cuốn sổ tiết kiệm còn lại khoảng 200 triệu – số tiền tôi vất vả chắt chiu từ lương lẹm để chuẩn bị nội thất cho nhà mới. Anh ném thẳng lên bàn trước mặt bà Dung:

– “Đây, con đưa thêm cho mẹ số này để mẹ lo cho chú Thắng mở cửa hàng điện máy. Từ nay về sau, vợ con không bao giờ dám nhắc đến chuyện đòi tiền nữa. Nếu cô còn hé răng đòi một xu, chúng ta ly hôn!”

Cả nhà họ nhìn tôi với ánh mắt đắc thắng. Bà Dung cười hả hê thu lấy cuốn sổ tiết kiệm, còn chú Thắng thì bắt đầu rót rượu mời anh trai “uống mừng vì đã dạy được vợ”.

Tôi nhìn người đàn ông mình gọi là chồng, thấy anh ta bỗng chốc trở thành một người xa lạ đầy ghê tởm. Tôi không khóc nữa. Sự uất hận đã đẩy tôi đến một quyết định lạnh lùng.

Tôi lẳng lặng đứng dậy, không nói một lời, xách túi bước thẳng ra cổng. Hùng hét lên sau lưng: “Cô đi đâu? Có giỏi thì đi luôn đừng về!”.

Tôi không đi luôn. Tôi ra thẳng đồn công an huyện. Hóa ra, 5 năm qua tôi không hề khờ dại như họ tưởng. Ngày đưa tiền, tôi đã bí mật bật máy ghi âm và giữ lại toàn bộ tin nhắn hứa hẹn trả nợ của bà Dung và chú Thắng. Thậm chí, tôi còn bí mật nhờ một người bạn làm luật sư soạn sẵn một biên bản xác nhận nợ mà bà Dung đã ký vào trong một lần say rượu mừng tân gia mà bà không hề nhớ tới.

Đêm đó, tôi không về nhà trọ. Tôi gửi đơn ly hôn kèm theo đơn tố cáo hành vi chiếm đoạt tài sản và bạo hành gia đình.

Cái kết: Một tháng sau, căn nhà 3 tầng lầu bị kê biên để thi hành án trả nợ. Gia đình Hùng từ chỗ sang trọng bỗng chốc phải dắt díu nhau ra ở căn lều nát sau vườn. Hùng quỳ gối trước cửa phòng trọ của tôi cầu xin sự tha thứ, nhưng tôi chỉ lạnh lùng ném tờ quyết định ly hôn của tòa án vào mặt anh ta.

Hóa ra, đôi khi sự “kinh khủng” của một người lại là liều thuốc độc giúp ta tỉnh ngộ để tự cứu lấy đời mình.