33 t, lương 70 triệu nhưng vẫn ê vợ. Bố mẹ xót ruộ/t ngày nào cũng bài ca “cưới vợ đi không già rồi”… bí quá tôi ra đường thu:ê bừa cô e:m ‘đồng nát’ cao 1m70 với giá 10 triệu về ra mắt…Ai ngờ 5 hôm sau cả nhà lại một việc bất ngờ này!

33 t, lương 70 triệu nhưng vẫn ê vợ. Bố mẹ xót ruộ/t ngày nào cũng bài ca “cưới vợ đi không già rồi”… bí quá tôi ra đường thu:ê bừa cô e:m ‘đồng nát’ cao 1m70 với giá 10 triệu về ra mắt…Ai ngờ 5 hôm sau cả nhà lại một việc bất ngờ này!

33 tuổi, Trưởng phòng Marketing một công ty công nghệ, thu nhập ngót nghét 70 triệu một tháng, có ô tô riêng. Hồ sơ của Tùng nghe qua thì đúng chuẩn ước mơ của bao cô gái. Nhưng khổ nỗi, ông trời không cho ai tất cả. Tùng chỉ cao vỏn vẹn… 1m52. Cái chiều cao khiêm tốn ấy gây khó khăn rất nhiều cho anh trong việc tìm kiếm 1 người bạn đời. Mấy mối tình vắt vai đều tan tành mây khói. Cô thì ch/ê anh l/ù/n, cô thì ngại đi cạnh anh như chị em, cô thì bố mẹ c/ấm cản sợ “hỏng n/òi gi/ống”. Tùng chán nản, định bụng ở vậy nuôi thân b/é/o mầm.

Nhưng Tết năm nay là một cơn á/c m/ộng thực sự. Bố Tùng ở quê b/ệ/nh nặng, nằm li/ệ//t giư/ờ/ng mấy tháng nay. Nguyện vọng duy nhất của ông cụ trước khi nhắm mắt xuôi tay là thấy thằng con trai đích tôn yên bề gia thất, có người nối dõi. Mẹ gọi điện lên kh/óc ló/c ỉ ôi: “Mày không mang vợ về thì đừng về nữa, để bố mày đi mà không nhắm được mắt.”

Bí quá hóa liều. Chiều 29 Tết, Tùng lang thang ngoài đường Hà Nội vắng vẻ, đầu muốn n//ổ tung. Bỗng nhiên, anh khựng lại trước một bóng người cao lênh khênh đang hì hục đẩy chiếc xe ba gác chở đầy bìa các tông và sắt vụn ở ngõ vắng. Cô g/ái đeo khẩu trang kín mít, mặc bộ quần áo bảo hộ lấm lem, nhưng đôi châ/n d/ài miên man kia thì không lẫn đi đâu được.

“Cao thế này chắc phải mét bảy!” – Tùng lẩm bẩm, một ý nghĩ đ/iên r/ồ lóe lên. Anh tấp xe vào lề, hắng giọng gọi: “Em ơi, dừng lại anh bảo!”. Cô gái quay lại, đôi mắt to tròn lộ ra sau lớp khẩu trang nhìn anh đầy cảnh giác. Tùng vào thẳng vấn đề, chìa ra xấp tiền 500 nghìn làm tin: “Anh không phải người x/ấ/u. Anh muốn th/uê em… đó/ng gi/ả người yêu anh về quê ăn Tết. 10 triệu cho 10 ngày. Bao ăn ở. Chỉ cần em diễn cho tròn vai con dâu hiếu thảo là được. Bố anh ố/m n/ặng, anh cần người làm ông vui.” Tiền công thế này cao gấp nhiều lần em đi thu mua đồng nát mà lại không vất vả. Làm tốt anh thưởng thêm.



Cô gái tên Mai, 23t nhìn Tùng từ đầu đến chân, rồi nhìn xấp tiền. Cô ngập ngừng một lát rồi gật đầu: “Được, nhưng anh phải trả trước 50%.”…

Ai ngờ 5 hôm sau cả nhà lại một việc bất ngờ này!

Tối mùng 4 Tết, Tùng dắt Mai ra vườn cây, đưa nốt 5 triệu đồng còn lại. Tết năm nay ấm áp hơn bao giờ hết, bố anh tươi tỉnh hẳn lên, mẹ anh thì cười không ngớt. Mai diễn xuất sắc đến mức hàng xóm, họ hàng ai cũng khen cô hiền lành, hiếu thảo. Chỉ có Tùng là buồn hiu vì biết tất cả chỉ là một màn kịch. Anh đã trót yêu nụ cười hiền hậu, đôi tay ấm áp và cả chiều cao “chọc trời” của Mai mất rồi.

Đưa tiền cho Mai xong, Tùng thở dài: “Tết vui quá, cảm ơn em nhiều lắm. Mai anh đưa em ra bến xe về Hà Nội nha.” Mai nhìn cọc tiền, nhìn Tùng, rồi lại nhìn vào ngôi nhà đang rộn rã tiếng cười, ánh mắt cô đượm buồn. Cô im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Tùng ơi, anh… anh còn tuyển người làm… vợ… thật không? Em… em không về Hà Nội nữa đâu.”

Trái tim Tùng như hẫng một nhịp. Anh đứng đơ người, không tin vào tai mình. Phải mất một lúc lâu anh mới lắp bắp hỏi: “Em… em nói thật chứ? Em… em không chê anh lùn sao?”. Mai cười, nụ cười tỏa nắng: “Ừ, em không chê anh lùn. Em chê anh ngốc. Có ai lại đi thuê người làm người yêu với giá 10 triệu cho 10 ngày không? Em biết anh thương bố mẹ, hiếu thảo. Em cũng biết anh là người tốt. Vả lại… ba mẹ anh cũng thương em lắm. Về Hà Nội làm đồng nát vất vả mà không có ai lo lắng. Về đây làm vợ anh, làm con dâu bố mẹ, em cảm thấy hạnh phúc lắm.”

Mẹ Tùng đứng núp sau gốc cây, nghe thấy tất cả. Bà cười tủm tỉm, chạy ra nắm lấy tay Mai, mắt rơm rớm nước mắt: “Đúng rồi đó Mai à. Con về làm vợ thằng Tùng, mẹ sắm cho con chiếc xe ga, con không phải đi thu mua đồng nát nữa. Mẹ sẽ thương con như con gái ruột của mẹ vậy.”

Cả nhà cười ồ lên, hạnh phúc vỡ òa. Bố Tùng từ trong nhà vọng ra: “Thôi thì mùng 6 Tết mình làm đám cưới luôn đi! Lâu rồi nhà mình không có tin vui.”

5 hôm sau, tức là mùng 6 Tết, một đám cưới giản dị nhưng đầy ắp tiếng cười được tổ chức tại quê nhà Tùng. Cô dâu Mai cao 1m70, chú rể Tùng cao 1m52, trông họ có chút chênh lệch nhưng nụ cười hạnh phúc trên môi họ đã xua tan mọi khoảng cách. Đám cưới được hàng xóm, họ hàng chúc phúc, mọi người đều ngưỡng mộ chuyện tình yêu “cổ tích” của hai người.

Và thế là, Tùng cuối cùng cũng đã có vợ. Không những thế, anh còn có một người vợ hiền lành, hiếu thảo, người đã mang đến niềm vui và hạnh phúc cho cả gia đình anh. Còn Mai, cô cũng đã tìm được một bến đỗ bình yên, nơi cô được yêu thương, chăm sóc và trân trọng.

Câu chuyện của Tùng và Mai là một minh chứng cho thấy tình yêu không phân biệt chiều cao, hoàn cảnh hay bất kỳ rào cản nào. Chỉ cần có tình yêu chân thành, chúng ta có thể vượt qua mọi thử thách để đến được với bến bờ hạnh phúc.