Biết được số phòng 205 chồng hẹn với nhân tình, tôi đến trước một bước nằm đợi… Khi cánh cửa mở ra, vở kịch mới thực sự bắt đầu.
Biết được số phòng 205 chồng hẹn với nhân tình, tôi đến trước một bước nằm đợi… Khi cánh cửa mở ra, vở kịch mới thực sự bắt đầu.
“Tít…”
Tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại đúng lúc tôi đang chuẩn bị bữa tối.
“Chị ơi, nếu còn muốn giữ chồng thì tối nay 7 giờ đến khách sạn Hương Giang, phòng 205. Đừng hỏi em là ai.”
Không tên người gửi.
Không một lời giải thích.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn gần một phút. Tim đập mạnh, hai bàn tay lạnh ngắt.
Nếu là ba tháng trước, có lẽ tôi sẽ cười nhạt rồi xóa đi.
Nhưng không phải bây giờ.
Ba tháng nay, chồng tôi – Hùng – thay đổi quá nhiều.
Anh thường xuyên tăng ca.
Điện thoại lúc nào cũng úp xuống bàn.
Có lần tôi vô tình bước vào phòng, anh vội vàng tắt màn hình như sợ tôi nhìn thấy điều gì.
Mùi nước hoa lạ.
Những cuộc gọi ra ban công.
Chiếc áo sơ mi có vết son mà anh nói là khách hàng say rượu vô tình va phải.
Từng chuyện riêng lẻ đều có thể giải thích.
Nhưng khi ghép lại…
Chúng giống một bức tranh hoàn chỉnh.
Tôi bình tĩnh gọi cho một người bạn làm ở khách sạn.
Em kiểm tra giúp chị phòng 205 tối nay được không?
Mười phút sau, cô ấy gọi lại.
Chị… có người đặt phòng từ chiều. Người đặt tên là Hùng.
Tôi im lặng.
Tên đầy đủ.
Số điện thoại.
Không sai một chữ.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Nếu anh đã dựng sân khấu…
Thì tối nay, tôi sẽ là người viết lại kịch bản.
…
6 giờ tối.
Tôi mặc một chiếc váy trắng đơn giản.

Trang điểm nhẹ.
Không khóc.
Không gào thét.
Không mang theo dao kéo hay bất cứ ý định làm điều gì mất kiểm soát.
Tôi chỉ mang theo một chiếc túi xách, mẹ chồng và 2 người vệ sĩ ….
…ẹ một tiếng, cánh cửa phòng 205 từ từ mở ra.
Hùng bước vào trước. Anh ta cởi phăng chiếc cà vạt, gương mặt tràn ngập vẻ háo hức. Phía sau anh ta là một cô gái trẻ trung, diện chiếc váy cúp ngực nóng bỏng, hai tay ôm chặt lấy hông Hùng, nũng nịu: “Anh yêu, hôm nay mệt chết đi được, bắt người ta đợi lâu thế…”
“Tạch!”
Một tiếng bật lửa giòn giã vang lên trong bóng tối.
Hùng giật bắn mình, vội vàng mò mẫm bật công tắc đèn tường. Khi ánh sáng vàng hắt lên, nụ cười trên môi Hùng và cô nhân tình lập tức đông cứng.
Tôi đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế sofa đối diện cửa ra vào, hai tay đan vào nhau, gương mặt bình thản đến lạ lùng. Nhưng điều khiến Hùng kinh hoàng không phải là sự xuất hiện của tôi.
Mà là người phụ nữ tóc bạc phơ đang ngồi ngay cạnh tôi, sắc mặt nghiêm nghị, tay run lên bần bật vì giận dữ.
“Mẹ… Mẹ? Sao mẹ lại ở đây?!” – Hùng lắp bắp, đầu gối khuỵu xuống như muốn quỵ ngã. Cô nhân tình bên cạnh nghe thấy chữ “mẹ” liền tái mét mặt mày, sợ hãi lùi lại phía sau.
Mẹ chồng tôi – người vốn nổi tiếng thương con dâu và ghét nhất chuyện phản bội – đứng phắt dậy. Bà thẳng tay giáng một cái tát trời giáng vào mặt Hùng. Tiếng “chát” vang lên khô khốc trong căn phòng khách sạn.
“Thằng nghịch tử! Mày nói mày đi công tác, đi bàn dự án để lo cho gia đình, là để đến đây làm cái trò mèo mả gà đồng này à?!” – Giọng bà nghẹn lại, vừa thất vọng vừa đau đớn.
Hùng ôm lấy một bên má, quỳ thụp xuống sàn, ra sức níu lấy vạt áo mẹ: “Mẹ, không phải như mẹ nghĩ đâu! Con bị cô ta dụ dỗ… Con chỉ chơi bời thôi! Linh ơi, em nói với mẹ một tiếng đi, giải thích giúp anh…”
Tôi khẽ mỉm cười, đứng dậy. Hai người vệ sĩ cao lớn đứng ép sát bên cửa lập tức bước lên một bước, khóa chặt lối ra vào, chặn đứng ý định trốn chạy của cô ả nhân tình.
“Anh muốn tôi giải thích gì đây, anh Hùng?” – Tôi thong thả mở túi xách, rút ra một sấp tài liệu dày cộp kèm một chiếc máy ghi âm, đặt nhẹ nhàng lên bàn kính.
“Ba tháng qua anh bận ‘tăng ca’, tôi đã không ngồi yên. Toàn bộ sao kê tài khoản ngân hàng anh lén lút rút tiền chung để mua xe, mua túi hiệu cho cô ta, tôi đều có đủ. Đoạn ghi âm anh hứa hẹn sẽ ly hôn tôi để rước cô ta về dinh, tôi cũng có luôn.”
Tôi nhìn sang cô nhân tình đang run rẩy, nhẹ nhàng nói: “Tiện thể thông báo với cô, chiếc xe Mercedes cô đang đi và căn hộ chung cư cô đang ở đều là tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân của tôi và Hùng. Theo luật, tôi hoàn toàn có quyền khởi kiện đòi lại từng xu một. Cô chuẩn bị dọn đồ ra đường là vừa.”
Cô ả nghe đến đây thì mặt cắt không còn giọt máu, lập tức đẩy Hùng ra, gào lên: “Anh nói với tôi là anh sắp ly hôn, vợ anh là mụ sề không biết gì cơ mà! Anh hại tôi rồi!”
Hùng hoảng loạn, quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt cầu xin: “Linh, anh sai rồi, anh ký đơn xin tha thứ, anh hứa sẽ cắt đứt với cô ta! Xin em đừng làm lớn chuyện, danh tiếng của anh ở công ty sẽ mất hết…”
“Danh tiếng của anh?” – Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt ghê tởm. “Khi anh phản bội tôi, anh có nghĩ đến danh tiếng không? Mẹ đã đồng ý làm chứng cho tôi. Ngay ngày mai, đơn ly hôn và toàn bộ bằng chứng ngoại tình này sẽ được gửi thẳng đến ban giám đốc công ty anh và tòa án.”
Mẹ chồng tôi quay mặt đi, gạt nước mắt, dứt khoát nói với tôi: “Linh, đi về con. Loại đàn ông này không xứng đáng làm chồng con, cũng không xứng làm con trai mẹ nữa. Tài sản của nhà này, một cắc cũng không để cho nó!”
Tôi nhìn Hùng lần cuối – kẻ đang quỳ dưới sàn nhà, mặt mũi tối tăm, danh dự, tiền tài và gia đình phút chốc đều tan biến thành mây khói.
Tôi quay lưng, thong thả bước ra khỏi phòng 205. Hai người vệ sĩ lập tức mở đường. Tiếng giày cao gót của tôi gõ xuống hành lang khách sạn, nghe kiêu hãnh và tự do hơn bao giờ hết. Vở kịch của Hùng đã hạ màn trong nhục nhã, còn cuộc đời mới của tôi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.