Mẹ chồng tôi nằm trong phòng hồi sức đặc biệt suốt 9 năm, từng ngày giành giật sự sống. Vậy mà vợ chồng anh cả lạnh lùng từ chối phụng dưỡng, nhất quyết không chịu chia sẻ dù chỉ một nửa viện phí, với lý do
Mẹ chồng tôi nằm trong phòng hồi sức đặc biệt suốt 9 năm, từng ngày giành giật sự sống. Vậy mà vợ chồng anh cả lạnh lùng từ chối phụng dưỡng, nhất quyết không chịu chia sẻ dù chỉ một nửa viện phí, với lý do: “Nuôi mãi chỉ tốn tiền vô ích.” Là dâu út, tôi chỉ biết cắn răng bán sạch của hồi môn, vàng cưới và cả những món trang sức quý giá nhất để gom từng đồng cứu mẹ. Tôi chưa từng mong phép màu xảy ra, chỉ mong bà có thể ở lại với con cháu thêm một ngày nào hay một ngày ấy….
Thế nhưng mọi cố gắng đều không được đền đáp. Sức khỏe của bà ngày càng xấu đi, hôm vừa rồi, nhân lúc tỉnh táo, bà gọi các con cháu về phân chia tài sản thừa kế. Anh cả được cho căn nhà bà đang ở còn vợ chồng tôi chỉ được quyển sổ tiết kiệm 35 triệu đồng. Nghĩ đến 9 năm mất việc, bán cả của nả để lo cho mẹ nhưng chỉ được chia có vậy, tôi buồn th;;ấu r;;;uột nhưng vẫn nhận cho bà an lòng nhắm mắt. Lo tang lễ cho Tbà xong xuôi, tôi lặng lẽ mang sổ ra ngân hàng lĩnh tiền, được tiếp đón như khách VIP rồi nghe số tiền thực nhận, vợ chồng tôi run rẩy đọc lại mấy lần vì sợ nhầm…Ngày mẹ chồng tôi ngã bệnh, tôi vẫn còn là một nhân viên văn phòng, công việc không xuất sắc nhưng ổn định, lương đủ sống. Chồng tôi làm giáo viên cấp ba, hiền lành, yêu thương gia đình. Cuộc sống tưởng chừng bình lặng ấy bị xáo trộn hoàn toàn khi mẹ phát hiện có khối u trong não. Bác sĩ nói nếu phẫu thuật sẽ nguy hiểm, nhưng nếu không điều trị liên tục thì chỉ còn vài tháng.
Tôi chưa bao giờ nghĩ đến cảnh chăm người bệnh lâu dài. Nhưng nhìn mẹ nằm co quắp, đôi mắt vẫn gắng tìm nét quen thuộc trên gương mặt tôi – đứa con dâu ít nói nhưng luôn có mặt mỗi lần bà đau ốm – tôi không đành lòng quay lưng.
Anh cả và chị dâu đến bệnh viện đúng… một lần. Sau đó, họ không nghe điện thoại, không nhắn tin, tuyệt nhiên không góp một đồng nào cho chi phí điều trị. Lý do đơn giản: “Nhà còn phải lo cho con ăn học. Mẹ có mệnh hệ gì cũng là chuyện tự nhiên thôi, đừng cố gắng quá.”
Tôi cắn răng bán đi chiếc nhẫn cưới vàng 18K – món quà duy nhất mà mẹ tôi để lại, rồi đến lượt dây chuyền, đôi bông tai ngày cưới. Của hồi môn từng được giấu kỹ, nay lần lượt ra đi. Tôi bỏ việc để túc trực chăm mẹ, vì thuê người thì tiền đâu cho đủ. Chồng tôi đi dạy, lãnh lương xong là chuyển hết cho tôi, chỉ giữ lại vài trăm nghìn đổ xăng.
Cứ như vậy, 9 năm trôi qua.
Mẹ không thể nói được, chỉ thi thoảng mở mắt, chớp mi như báo hiệu bà còn sống. Tôi quen với mùi thuốc khử trùng, quen cả tiếng máy monitor phát ra nhịp tim đều đều, và cả cảm giác nuốt cơm chan nước mắt.
Năm thứ chín, một ngày đầu đông, mẹ bất ngờ tỉnh táo. Bà ra hiệu gọi đầy đủ con cháu đến bệnh viện. Anh cả xuất hiện với bộ đồ bảnh bao, nước hoa thơm lừng. Tôi dắt mẹ ngồi dậy, đút từng thìa cháo loãng vào miệng bà như mọi khi. Khi tất cả đã có mặt, bà run rẩy lấy từ ngăn kéo túi xách một tờ giấy: di chúc viết tay, có công chứng từ mấy năm trước.
Tôi không để ý lắm, vì nghĩ mẹ chẳng còn gì nhiều ngoài căn nhà cũ và một sổ tiết kiệm nho nhỏ. Bà chỉ định, anh cả sẽ nhận toàn bộ căn nhà bà đang ở, còn vợ chồng tôi được quyển sổ tiết kiệm trị giá 35 triệu đồng – số tiền mẹ nói là “để lại chút ít cho con út lo hậu sự”.
Cả phòng im lặng. Tôi cúi đầu, không dám để ai thấy nước mắt lăn dài. Chín năm không công việc, không lương, bán sạch tài sản, hy sinh cả tuổi thanh xuân… mà chỉ nhận lại một tờ giấy với ba chữ số. Nhưng tôi không trách. Có lẽ mẹ muốn giữ yên bề trên dưới. Tôi cố nuốt nghẹn để nắm tay mẹ nói khẽ: “Con hiểu, mẹ yên tâm.”
Một tuần sau, mẹ mất.
Tang lễ được tổ chức giản dị nhưng đủ đầy. Tôi lo từ bộ áo l;iệm, hoa trắng đến người tụng kinh. Anh cả chỉ đến đọc điếu văn, chụp vài tấm ảnh rồi về. Hôm h;ạ h;uyệt, anh còn nói nhỏ: “Em giữ sổ tiết kiệm ấy đi, anh không giành.”
Tôi cười gượng, “Ai mà giành cái đó.”
Ba ngày sau đám tang, tôi mặc bộ đồ lam giản dị, ôm quyển sổ tiết kiệm cũ kỹ đến ngân hàng – chi nhánh nơi mẹ đã mở tài khoản. Tôi chỉ định rút hết tiền để thắp hương mẹ tròn 49 ngày, coi như khép lại một giai đoạn đau buồn.
Nhân viên tiếp tân nhìn tôi, rồi lịch sự đưa vào phòng riêng. Tôi ngạc nhiên: “Ủa, em chỉ muốn rút tiền thôi mà?”…
…Cô nhân viên mỉm cười, giọng đầy kính cẩn: “Dạ, tài khoản của bác có chế độ chăm sóc đặc biệt, mời anh chị vào phòng VIP uống nước để giám đốc chi nhánh trực tiếp hỗ trợ ạ.”
Vợ chồng tôi ngơ ngác nhìn nhau, bước đi mà chân cứng đờ. Một quyển sổ tiết kiệm 35 triệu đồng thì có gì mà phải kinh động đến cả giám đốc?
Trong căn phòng máy lạnh thơm mùi tinh dầu, vị giám đốc trung niên bước vào, trên tay là một tập hồ sơ dày. Ông nhìn bộ quần áo lam giản dị tôi đang mặc, ánh mắt hiện lên sự xúc động và kính trọng sâu sắc. Ông chậm rãi đẩy tờ phiếu tra cứu số dư về phía chúng tôi:
“Chị Hải, anh Nam… Hai người thực sự đã vất vả rồi. Suốt 9 năm qua, bác gái tuy nằm viện nhưng mỗi năm đều có luật sư và trợ lý tài chính đến cập nhật tình hình theo đúng di chúc ủy thác. Hôm nay bác đã đi xa, tôi xin phép được bàn giao lại toàn bộ tài sản thực sự của bác.”
Tôi run rẩy nhìn xuống con số hiển thị trên màn hình máy tính và tờ phiếu in. Mắt tôi nhòe đi, đầu óc quay cuồng.
Không phải 35 triệu, mà là 35 tỷ đồng.
Bên dưới còn kèm theo giấy tờ sở hữu của một chuỗi ba cửa hàng mặt phố lớn tại trung tâm quận, trị giá không dưới vài chục tỷ nữa.
“Tôi… tôi không nhìn nhầm chứ? Mẹ tôi chỉ là một công nhân viên chức về hưu, làm sao lại có số tiền này?” – Chồng tôi lắp bắp, tay run bần bật.
Vị giám đốc thở dài, mỉm cười giải thích: “Anh chị không biết sao? Thuở trẻ, bác gái là cổ đông sáng lập ngầm của một công ty xuất nhập khẩu lớn. Khi ngã bệnh, bác biết rõ lòng dạ của từng người con. Bác cố tình ghi trong di chúc là ’35 triệu’ và để lại căn nhà cũ cho anh cả là để thử lòng, cũng là để bảo vệ anh chị khỏi sự tranh chấp trước khi bác nhắm mắt. Bác có một điều khoản ủy thác: ‘Nếu trong 9 năm ta nằm viện, đứa con nào không rời bỏ, bán cả của cải để nuôi ta mà không một lời oán thán, thì toàn bộ tài sản chìm và bất động sản này sẽ thuộc về đứa con đó.’ Nếu anh cả ký nhận phụng dưỡng dù chỉ một ngày, số tiền này sẽ chia đôi. Nhưng anh chị thấy đấy… anh cả đã từ chối.”
Vị giám đốc còn đưa cho tôi một chiếc máy ghi âm nhỏ. Bấm nút phát, giọng nói thều thào, yếu ớt nhưng vô cùng ấm áp của mẹ chồng tôi vang lên từ 9 năm trước, những ngày đầu bà mới nhập viện:

“Hải ơi, dâu út của mẹ… Mẹ biết con khổ, biết con phải bán cả vàng cưới, nhẫn cưới vì mẹ. Mẹ đau lòng lắm nhưng mẹ phải giả vờ không biết để nhìn thấu hết lòng người. Căn nhà cũ mẹ cho thằng cả, coi như trả hết nghĩa tình mẫu tử với nó. Còn con, con đã cho mẹ 9 năm tình người, mẹ sẽ cho con cả đời an yên. Số tiền này là mồ hôi nước mắt cả đời mẹ, mẹ giao cho vợ chồng con. Hãy sống thật hạnh phúc, con dâu ngoan của mẹ…”
Tiếng băng ghi âm kết thúc bằng tiếng nấc nghẹn ngào của tôi. Tôi ôm mặt khóc nức nở ngay tại phòng làm việc của ngân hàng. Hóa ra, mẹ biết hết. Bà biết từng chiếc nhẫn tôi bán đi, biết từng giọt nước mắt tôi nuốt ngược vào trong suốt gần một thập kỷ qua. Mẹ không để tôi chịu thiệt, bà đã dùng cách thức nghiêm khắc nhất của một người mẹ để đòi lại công bằng cho đứa con dâu hiếu thảo.
Bước ra khỏi ngân hàng, trời lác đác mưa phùn, nhưng lòng tôi ấm áp lạ kỳ.
Đúng lúc đó, điện thoại của chồng tôi vang lên. Là anh cả gọi đến, giọng điệu hậm hực, tức tối: “Thằng Nam hả? Mẹ lừa chúng ta rồi! Căn nhà cũ mẹ để lại cho anh thực chất nằm trong diện giải tỏa quy hoạch treo từ lâu, không bán được mà đền bù chẳng đáng bao nhiêu. Vợ chồng mày cầm 35 triệu kia, liệu hồn mà chia cho anh một nửa tiền làm ma chay cho mẹ, nghe chưa?!”
Chồng tôi nhìn tôi, rồi nhìn tập hồ sơ tài sản trị giá cả gia tài trong tay. Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói chưa bao giờ kiên định và bản lĩnh đến thế:
“Anh cả, tiền ma chay đám tang của mẹ, vợ chồng em đã tự lo liệu bằng tiền túi từ lâu, không phiền đến một đồng nào của anh chị. Còn từ nay về sau, nhà anh có đường của anh, nhà em có lối của em. Nhân quả ở đời, ai gieo nhân nào thì gặt quả nấy thôi anh ạ!”
Nói rồi, anh cúp máy, chặn hoàn toàn số điện thoại của vợ chồng anh cả. Anh nắm chặt tay tôi, dắt tôi đi qua con phố đông đúc.
Chín năm thanh xuân đổi lại một bài học đắt giá về tình người. Tôi không hối hận vì đã hy sinh, bởi vì số tài sản khổng lồ kia dù có quý giá đến đâu, cũng không bằng tấm lòng bao dung và cái ôm ấm áp từ thế giới bên kia mà mẹ đã dành trọn cho tôi. Phép màu không tự nhiên sinh ra, nó là phần thưởng cho những trái tim biết yêu thương vô điều kiện.