Vợ vừa lên bàn đ::ẻ thì nh:ân tì:nh của chồng nhắn tin: “Chồng chị với em nãy giờ 4 hi//ệp rồi đấy… Anh ấy bảo chị ra mà học hỏi, Ở phòng 302 nhé…”. Nhưng người đọc tin nhắn lại là mẹ chồng, để rồi 30 phút sau thì chuyện ki::nh ho::àng đã xảy ra,,,
Bà Thanh run lên bần bật, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn cuồng nộ đang sôi sục trong huyết quản. Bà liếc nhìn sang phòng 302 – dãy phòng dịch vụ cao cấp chỉ cách đó hai tầng lầu. Hóa ra, con trai bà không đi ký hợp đồng nào cả, nó dẫn nhân tình về ngay chính bệnh viện mà vợ mình đang đau đẻ để hành lạc. Đó không chỉ là ngoại tình, đó là sự khốn nạn tột cùng.

Bà Thanh hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ điềm tĩnh của một người đàn bà từng trải. Bà nhẹ nhàng vỗ về Lan: — Con cứ tập trung thở, nghe lời bác sĩ. Mẹ đi lấy thêm ít nước nóng rồi quay lại ngay.
Bước ra khỏi phòng đẻ, gương mặt bà Thanh biến sắc, lạnh lùng như băng. Bà không đánh ghen kiểu đàn bà thường tình. Bà nhấc điện thoại gọi cho trợ lý: — Cậu mang ngay bộ hồ sơ chuyển nhượng toàn bộ cổ phần và tài sản đứng tên thằng Tuấn sang cho con dâu tôi. Và gọi thêm cho tôi bốn bảo vệ của công ty đến phòng 302 bệnh viện X ngay lập tức.
30 phút sau, tại phòng 302.
Tuấn đang nằm hưởng thụ sau “cuộc vui” với ả nhân tình nóng bỏng thì cánh cửa phòng bỗng bị đạp tung. Hắn chưa kịp định thần thì bốn gã bảo vệ to lớn đã ập vào, khống chế hắn và ả kia trong tình trạng “không mảnh vải che thân”.
Bà Thanh bước vào, thong dong ngồi xuống chiếc ghế sofa duy nhất trong phòng. Ả nhân tình vừa định mở miệng chửi bới thì bà giáng cho một cái tát lật mặt: — Loại rác rưởi như cô không có quyền lên tiếng ở đây.
Tuấn tái mét mặt, lắp bắp: — Mẹ… sao mẹ lại… ở đây?
Bà Thanh ném tập hồ sơ vào mặt con trai, giọng lạnh lẽo: — Anh nhìn cho kỹ đi. Từ giây phút này, anh chính thức trắng tay. Căn biệt thự, xe hơi và 40% cổ phần công ty tôi đã chuyển hết sang tên cái Lan và đứa cháu nội sắp chào đời của tôi. Anh muốn đi “4 hiệp” hay “10 hiệp” cũng được, nhưng là đi với tư cách của một kẻ vô gia cư.
Cùng lúc đó, điện thoại bà Thanh vang lên: “Bà ơi, chị nhà sinh rồi, là một bé trai kháu khỉnh lắm!”.
Bà Thanh mỉm cười, ánh mắt nhìn Tuấn giờ chỉ còn sự khinh bỉ: — Chúc mừng anh đã tự tay đánh mất gia đình của mình. Giờ thì cút khỏi đây trước khi tôi báo cảnh sát về hành vi vi phạm chế độ một vợ một chồng và gây rối trật tự.
Tuấn quỳ sụp xuống chân mẹ, khóc lóc van xin, nhưng bà Thanh đã quay lưng bước đi thẳng về phía phòng hồi sức. Ở đó, có đứa con dâu hiền hậu và đứa cháu nội đang chờ bà. Còn gã đàn ông phản bội, bà coi như đứa con đó đã “chết” ngay từ giây phút bà đọc được dòng tin nhắn nghiệt ngã kia.