30 cuộc gọi nhỡ trong đê//m muộn và tin nhắn cuối cùng của vợ: “Anh ơi… Em đ///au lắm… C///ứu…”…

30 cuộc gọi nhỡ trong đê//m muộn và tin nhắn cuối cùng của vợ: “Anh ơi… Em đ///au lắm… C///ứu…”…

Đêm ấy phố xá lung linh ánh đèn, người ta tấp nập tay trong tay đi dạo, tặng quà, tặng hoa cho người phụ nữ của mình. Chỉ riêng Hương, ngồi lặng trong căn phòng nhỏ, bên cạnh là chiếc bàn ăn nguội ngắt với bát canh đã váng mỡ. Tối nay cô gửi con trai sang ông bà ngoại vì cứ ngỡ hai vợ chồng sẽ có một buổi tối lãng mạn. Ai ngờ 7 giờ tối anh gọi điện báo bận vì phải đi gặp đối tác quan trọng, dặn cô đừng đợi cơm.

Nhưng linh cảm người đàn bà đã từng chịu tổn thư/ơng khiến ti/m Hương cồn cào bất an. Cô mở điện thoại, nhìn màn hình không một tin nhắn. Đã 9 giờ tối chồng vẫn chưa về. Không hoa, không lời chúc. Chỉ là một sự im lặng dài đến nghẹt thở.

Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên. Tin nhắn từ số lạ: “Chồng chị đang trong nh//à ngh//ỉ với em này Anh ấy bảo anh ấy ch//án con m//ẹ s//ề rồi nên đêm nay không về đâu. Không tin chị đến nh/à ng/hỉ Hương Sen mà xem.” Kèm theo là một tấm ảnh — Hoàng đang ô//m một cô gái trẻ, khuôn mặt rạng rỡ trong m//en r//ượu và phản chiếu ánh đèn hồng mờ mờ phía sau.

Tay Hương r/un lên, ti//m nh/ói bu/ốt như bị ai b//óp nghẹt. Cô gọi cho chồng. Một lần. Hai lần. Ba lần… Đến cuộc gọi thứ 30, chỉ vang lên bên tai giọng nói lạ//nh lùng: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

Không chịu nổi, Hương khoác vội áo, lấy chìa khóa xe l//ao ra đường. Để rồi sau đó….

…Để rồi sau đó, mọi thứ trượt khỏi tay Hương như một cơn ác mộng.

Cô phóng xe trong mưa bụi, tim đập dồn dập, đầu óc ong ong. Đến trước nhà nghỉ Hương Sen, bảng đèn neon hồng nhấp nháy như trêu ngươi. Hương dựng xe, tay run đến mức suýt đánh rơi chìa khóa. Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ: chỉ cần nhìn cho rõ, rồi về.

Nhưng khi vừa bước qua quầy lễ tân, điện thoại rung liên hồi.
Một… hai… ba tin nhắn dồn dập từ Hoàng.

“Em về đi.”
“Đừng làm ầm lên.”
“Anh đang bận.”

Hương cười bật ra một tiếng khô khốc. Bận? Cô quay người lên cầu thang. Mỗi bậc như nặng thêm cả ký. Đến trước phòng trong bức ảnh, cửa khép hờ. Từ bên trong vọng ra tiếng cười khúc khích.

Hương đưa tay đẩy cửa.

Phòng tối mờ, mùi nước hoa gắt. Hoàng đứng sững khi thấy vợ. Cô gái trẻ trên giường kéo vội chăn che người, ánh mắt lảng đi. Hương không hét, không khóc. Cô chỉ nhìn Hoàng rất lâu—cái nhìn khiến anh tránh né.

– Về đi, Hương. – Hoàng nói, giọng lạnh – Chuyện vợ chồng để sau.

Khoảnh khắc ấy, thứ gì đó trong Hương gãy răng rắc. Cô quay lưng, bước ra ngoài, chân như không chạm đất.

Gần nửa đêm, Hương về đến nhà. Căn phòng lạnh tanh. Bát canh trên bàn đã đông lại thành váng. Cô ngồi xuống ghế, nhìn màn hình điện thoại trống trơn. Không xin lỗi. Không hỏi han.

Rồi cơn đau ập đến.

Ban đầu chỉ là nhói nhẹ dưới bụng, như ai đó bấm một cái. Hương đứng dậy, nhưng chân khuỵu xuống. Mồ hôi lạnh túa ra. Cô run rẩy với lấy điện thoại, gọi Hoàng.

Không bắt máy.

Cuộc thứ hai.
Thứ ba.
Thứ mười.

Cơn đau xé dọc sống lưng, khiến Hương phải cắn chặt môi để không bật tiếng kêu. Cô trượt xuống sàn, lưng dựa tường, tay run bần bật gõ tin nhắn:

“Anh ơi… Em đau lắm… Cứu…”

Gửi đi.
Không hồi âm.

Hương gọi tiếp. Ba mươi cuộc gọi nhỡ trôi qua trong im lặng. Màn hình sáng lên rồi tắt, sáng lên rồi tắt, như nhịp tim của cô đang rơi rụng từng nhịp.

Cô cố bò tới cửa, mỗi hơi thở là một nhát dao. Trước mắt Hương mờ dần. Điện thoại tuột khỏi tay, trượt trên sàn, dừng lại ngay dưới chân bàn.

Khi Hương mở mắt, ánh đèn trắng lóa. Mùi thuốc sát trùng.

Một giọng nói trầm, rất xa:

– Gia đình đâu rồi?

Hương quay đầu. Hoàng đứng ở cửa, mặt tái nhợt, áo xộc xệch, tóc còn ướt. Ánh mắt anh chạm vào cô, rồi rơi xuống băng ca.

Bác sĩ thở dài:

– Chậm thêm chút nữa là nguy hiểm.
– Thai yếu từ trước, lại bị stress nặng… không giữ được.

Hương nhắm mắt. Một giọt nước mắt trượt ra, nóng rát.

Hoàng tiến lại, giọng lạc đi:

– Anh… anh không biết… Anh xin lỗi…

Hương mở mắt nhìn anh. Rất bình tĩnh. Bình tĩnh đến đáng sợ.

– Anh không biết… – cô lặp lại – Hay là anh không muốn biết?

Hoàng cứng họng.

Hương quay mặt đi, giọng nhỏ nhưng rành rọt:

– Đêm nay, khi em gọi 30 cuộc…
– Em không cần anh là chồng.
– Em chỉ cần một con người.

Ngoài hành lang, tiếng bước chân dồn dập. Mẹ Hương chạy vào, ôm lấy con gái, khóc nấc. Hoàng đứng lặng như một cái bóng thừa.

Vài tuần sau.

Hương dọn đồ. Không nhiều. Chỉ quần áo, giấy tờ, và chiếc điện thoại cũ—nơi còn lưu 30 cuộc gọi nhỡ trong đêm muộn.

Hoàng đứng dựa cửa:

– Cho anh cơ hội được không?

Hương khóa vali, quay lại. Ánh mắt cô không còn oán hận. Chỉ là mệt.

– Cơ hội… em đã gọi anh suốt đêm đó rồi.
– Anh không bắt máy.
– Vậy là hết.

Cô bế con trai, bước ra nắng. Cánh cửa khép lại sau lưng.

Có những cuộc gọi…
Không cần bắt máy cũng đủ biết: đã muộn.