29 Tết vẫn chưa có tiền thưởng, anh trai lại báo bố đang c:ấp c::ứu, tôi đá/nh liề/u hỏi vay anh chủ nhà 35t chưa vợ 10 triệu đồng để cứ::u bố
29 Tết vẫn chưa có tiền thưởng, anh trai lại báo bố đang c:ấp c::ứu, tôi đá/nh liề/u hỏi vay anh chủ nhà 35t chưa vợ 10 triệu đồng để cứ::u bố. Ai ngờ anh cho vay luôn 50 triệu nhưng yêu cầu làm cho anh 1 việc ngay trong đêm. Đường cùng tôi đành đồng ý, không ngờ sau cái đêm l/ê lế/t ấy tôi không thể nào quay về phòng trọ được nữa….
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ căn phòng trọ chật hẹp ở mạn Cầu Giấy khiến lòng Lan rét mướt hơn cả cái lạnh của mùa đông Hà Nội. Tối 29 Tết, trong khi dòng người hối hả chở quất, chở đào về nhà, Lan vẫn ngồi thẫn thờ nhìn vào màn hình điện thoại trống rỗng.
Công ty xây dựng nơi cô làm kế toán vừa tuyên bố không có thưởng Tết do công trình chưa quyết toán được, công ty cũng đang rất khó khăn mong mọi người thông cảm chia sẻ cùng công ty thời điểm này.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo vang. Giọng anh trai cô nghẹn ngào từ quê nhà: “Lan ơi, bố chuyển biến nặng rồi, bác sĩ bảo phải nộp ngay 50 triệu để làm ph/ẫu thu/ật gấp, nếu không thì…, anh xoay khắp nơi rồi vẫn thiếu 10 triệu nữa, mẹ đang kh/óc ng/ất ở viện em ạ.”. Tai Lan ù đi. 10 triệu đồng – con số vốn dĩ chẳng quá lớn với một kế toán cứng nghề, nhưng lúc này nó lại là ranh giới giữa sự số/ng và cái ch/ết của bố cô. Trong túi cô hiện tại chỉ còn đúng 200 ngàn đồng.
Cù/ng đư/ờng, Lan đ/ánh li/ều sang gõ cửa ngôi biệt thự của chủ nhà trọ ngay phía mặt đường. Bác chủ đi vắng, người mở cửa cho cô là Hải – con trai bác, một người đàn ông 35t, độc thân, nổi tiếng là một doanh nhân lạnh lùng và kín tiếng. Nghe Lan lắp bắp trình bày việc muốn vay tạm 10 triệu đồng để cứ/u bố, Hải không hề biến sắc. Anh nhìn cô g/ái nh/ỏ b/é đang run rẩy vì lạnh và l/o s/ợ, rồi chậm rãi nói: “Tôi sẽ cho em vay không phải 10 triệu, mà là 50 triệu. Đủ để em lo cho bố.”
Lan mừng rỡ định cảm ơn hứa ra tết đi làm trả cho anh, trong đầu cô bắt đầu nghĩ tới viến cảnh phải cày cuốc làm thêm nhiều chỗ vì công ty hiện tại không có hi vọng gì nữa rồi. Nhưng chưa đầy 2 phút thì Hải tiếp lời, giọng đanh lại: “Nhưng với một điều kiện: Em phải làm cho tôi một việc ngay trong đêm nay. Nếu đồng ý, tiền sẽ nổi trong tài khoản em ngay lập tức. Nếu không, mời em về cho”…

Hải nhìn thẳng vào Lan, ánh mắt lạnh nhưng không hề dơ bẩn như cô đã tưởng tượng trong khoảnh khắc hoảng loạn ấy.
– Việc này không bẩn thỉu như em nghĩ. Nhưng nó sẽ khiến em không thể quay lại phòng trọ này nữa, cũng không thể tiếp tục sống như trước.
Lan nuốt khan. Trong đầu cô hiện lên đủ thứ kịch bản tệ hại, nhưng tiếng khóc của mẹ, gương mặt bố tái mét trên giường cấp cứu đã át tất cả.
– Anh nói đi… là việc gì?
Hải rút điện thoại, mở sẵn một giao dịch ngân hàng, ngón tay đặt hờ trên nút “chuyển tiền”.
– Đêm nay, em thu dọn đồ, rời khỏi khu trọ này. Từ mai, em chuyển đến căn hộ của tôi ở Tây Hồ. Em sẽ làm trợ lý sinh hoạt cho tôi trong 6 tháng. Lương tính vào khoản tiền này. Hết 6 tháng, em tự do, không nợ nần.
Lan sững người.
– Trợ… trợ lý sinh hoạt?
– Nấu ăn, sắp xếp giấy tờ, đi cùng tôi trong một số buổi gặp mặt gia đình, đối tác. Tôi cần một người đứng bên cạnh với tư cách… người của tôi. Không cần yêu, không cần thân mật vượt giới hạn tôi đặt ra. Nhưng đổi lại, em phải cắt đứt hoàn toàn cuộc sống cũ.
Hải nhìn thẳng vào cô:
– Em không còn lựa chọn nào khác đâu, Lan.
Một giây…
Hai giây…
Lan nhắm mắt. Cô bấm mạnh móng tay vào lòng bàn tay để giữ mình không run rẩy.
– Anh chuyển tiền đi.
TING.
Điện thoại rung lên.
50 triệu đồng hiện rõ trên màn hình.
Ở đầu dây bên kia, anh trai cô gần như gào lên vì mừng rỡ khi nhận được tiền nộp viện phí. Lan nghe tiếng bác sĩ thông báo bố đã được đưa vào phòng mổ, tim cô mới dám thở lại.
Đêm đó, Lan thu dọn đồ trong im lặng.
Chiếc vali nhỏ.
Vài bộ quần áo.
Một đời sống cũ gói gọn trong chưa đầy 30 phút.
Khi cô kéo vali ra khỏi cổng khu trọ, đèn hành lang đã tắt. Những người thuê khác đang quây quần gói bánh, cười nói. Không ai biết cô vừa bán đi sự an toàn cuối cùng của mình để đổi lấy sinh mạng của bố.
Cánh cửa căn hộ Tây Hồ khép lại sau lưng.
Hải đưa cho cô một chiếc chìa khóa khác.
– Phòng em. Từ giờ, không ai ở khu trọ đó được phép liên lạc với em nữa. Công ty cũ, tôi sẽ xử lý. Em nghỉ việc từ mai.
Lan cầm chùm chìa khóa, tay lạnh ngắt.
– Nếu em hối hận thì sao?
Hải đáp gọn:
– Em sẽ không có cơ hội quay lại để hối hận đâu.
Ba tháng sau, bố Lan bình phục.
Sáu tháng sau, Lan trở thành một người khác hẳn: điềm tĩnh, sắc sảo, bước ra từ những buổi gặp đối tác lớn mà không còn run sợ.
Đến ngày cuối cùng của thỏa thuận, Lan đặt chùm chìa khóa lên bàn.
– Em hết nợ rồi.
Hải nhìn cô rất lâu, rồi đẩy lại chìa khóa về phía cô:
– Căn hộ đó đứng tên em. Khoản tiền kia… coi như tôi trả công trước.
Lan sững sờ.
– Vì sao?
Hải chỉ nói một câu, rất khẽ:
– Đêm 29 Tết, em dám đánh đổi tất cả để cứu bố mình. Người như vậy… không nên quay lại một phòng trọ chật hẹp.
Lan hiểu ra lúc ấy:
Cái đêm “lê lết” mà cô tưởng là bước xuống đáy, thực ra lại là cánh cửa buộc cô rời khỏi cuộc đời cũ – nơi nghèo đói, cam chịu và sợ hãi đã giam cô suốt bao năm.
Và từ đó, cô không bao giờ quay về phòng trọ năm xưa nữa.