22 tuổi, tôi lên xe hoa với người chồng hơn 10 tuổi. Đêm tân hôn, anh say quắc cần câu, goi tên dì của tôi và tiết lộ bí mật động trời…

22 tuổi, tôi lên xe hoa với người chồng hơn 10 tuổi. Đêm tân hôn, anh say quắc cần câu, goi tên dì của tôi và tiết lộ bí mật động trời…

Chồng tôi là giám đốc một công ty xây dựng, dáng vẻ chững chạc, điềm đạm. Cái khoảng cách 10 tuổi ban đầu khiến tôi lưỡng lự, nhưng lời ngọt ngào, sự chăm sóc ân cần cùng hứa hẹn về một cuộc sống đủ đầy đã khiến tôi gật đầu. Bố mẹ tôi vui mừng: “Con gái lấy được chồng tốt, còn gì bằng.”

Đám cưới tổ chức linh đình, cả họ hàng đều trầm trồ. Ai cũng bảo tôi may mắn, tuổi còn trẻ mà đã có bến đỗ vững chắc.Khi tiệc tàn, khách khứa ra về, tôi theo anh vào phòng cưới. Ánh đèn vàng mờ ảo, cánh hoa hồng rải đầy giường. Tôi hồi hộp, vừa ngượng ngùng vừa hạnh phúc. Anh ô/m tôi, men rượu trong người khiến ánh mắt anh long lanh khác lạ.

Nhưng chỉ vài phút sau, tim tôi chợt lạnh toát.

Anh ghì chặt tôi, thốt ra trong hơi thở gấp gáp:

– Dì Lan… Dì Lan của anh…

Tôi chết lặng. Cả người như bị dội một gáo nước lạnh.

Tôi gỡ tay anh ra, tưởng mình nghe nhầm. Nhưng không. Anh lặp lại, giọng như người đang mê sảng nhưng đầy da diết:

– Dì Lan… đừng đi… anh yêu dì…

Dì Lan – em gái của mẹ tôi, chưa từng lập gia đình, năm nay 37 tuổi. Đẹp dịu dàng, sống kín tiếng, rất được mọi người quý mến. Nhưng dì và anh…?

Tôi siết chặt ga giường, hơi thở đứt đoạn:

– Anh vừa gọi ai?

Anh mở mắt, lảo đảo, mím môi như muốn nói gì đó, nhưng rồi mệt lả ngã xuống giường và ngủ như chết. Còn tôi ngồi một mình giữa căn phòng tân hôn, nước mắt rơi mà tim đau đến nghẹt thở.

Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy, không nhớ gì. Vẫn ôm tôi, vẫn cười ân cần như chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng từ giây phút đó, mọi thứ trong tôi đã vỡ.

Tôi bắt đầu quan sát. Mỗi lần dì Lan sang nhà, ánh mắt anh… không giống bình thường. Anh đứng dậy rót nước, chủ động hỏi han dì, cười nhiều hơn. Còn dì ấy… tránh nhìn vào mắt tôi.

Trực giác mách bảo: giữa họ đã từng có gì đó.

Tôi lén kiểm tra tủ đồ cũ của anh. Trong một quyển sách, tôi tìm thấy một tấm hình đã ố vàng: anh và dì Lan đứng bên bờ hồ, dì tựa đầu vào vai anh. Đằng sau ảnh là dòng chữ anh viết:

“Nếu kiếp này không thể… hy vọng kiếp sau sẽ còn gặp lại.”

Tôi bủn rủn tay chân.

Họ từng yêu nhau. Và vì một lý do nào đó… anh cưới tôi. Con gái của người phụ nữ anh đã yêu.

Tôi không làm ầm lên. Không khóc lóc. Tôi cần biết sự thật.

Một buổi tối, khi mẹ tôi ngủ, tôi ngồi đối diện dì Lan và hỏi:

– Dì, tại sao anh ấy gọi tên dì trong đêm tân hôn của cháu?

Dì tái mét. Tay run đến mức không cầm nổi ly nước.

– Cháu… cháu nghe nhầm rồi…

Tôi nhìn thẳng vào mắt dì:

– Cháu nghe rất rõ. Và cháu cũng tìm thấy ảnh.

Dì im lặng thật lâu, rồi bật khóc.

– Tụi dì yêu nhau 8 năm. Dì tưởng sau này sẽ cưới anh ấy. Nhưng rồi mẹ cháu phát hiện. Bà cấm. Bà nói không bao giờ cho con gái mình lấy một thằng đàn ông chẳng có gia đình nền nếp… Sau đó là một biến cố lớn… và tụi dì chia tay…

Nước mắt dì chảy dài.

– Dì không ngờ… nó lại cưới cháu.

Tôi ngồi chết lặng. Tự hỏi: mình là vợ, hay là sự thay thế?

Tôi không rời đi ngay. Tôi quan sát anh. Và càng nhìn, càng đau.

Anh chưa bao giờ thật sự nhìn vào mắt tôi như một người chồng yêu vợ. Anh chăm sóc tôi như làm trách nhiệm – còn trái tim, vẫn mắc kẹt ở nơi khác.

Một đêm, anh tưởng tôi ngủ, nhẹ nhàng nắm tay tôi thì thầm:

– Giá mà em là Lan…

Tôi bật dậy, nhìn thẳng vào anh, giọng bình thản:

– Em không phải dì Lan. Và cả đời này em sẽ không biến thành dì Lan. Ngày mai, em sẽ ký đơn.

Anh chết lặng. Lần đầu tiên, tôi thấy anh sợ hãi.

Ly hôn ở tuổi 22, tôi mang tiếng bỏ chồng giàu. Nhưng tôi không tiếc.

Bởi tôi hiểu: làm vợ là để được yêu, không phải để đóng vai người thay thế.

Còn anh – người đàn ông tưởng đã có tất cả – mất đi cả vợ lẫn chút danh dự cuối cùng, bởi anh không dám đối mặt với quá khứ.

Còn dì Lan? Bà đi xa vài tháng, cắt đứt liên lạc. Dẫu có hối hận bao nhiêu, cũng không thể quay lại một thời đã mất.

Nhiều năm sau, khi gặp lại, anh chỉ nói một câu:

“Anh cưới em… vì em giống dì nhất.”

Tôi mỉm cười, không còn đau nữa.

“Nhưng anh sai rồi. Em là em. Và em xứng đáng với một người chọn em đầu tiên – không phải vì em giống ai.”