2 vợ chồng chuẩn bị mua nhà thì chồng vét hết sạch 1 tỷ tiền tiết kiệm để xây nhà cho mẹ chồng, tôi sang tận nhà làm ầm lên thì bà thản nhiên nói “tiền con trai cũng là tiền của mẹ”, ngay lập tức tôi âm thầm sang tên hết đất đai cho mẹ đẻ rồi nộp đơn ly hôn, nhưng rồi đến ngày ra tòa tôi bẽ bàng biết được…
2 vợ chồng chuẩn bị mua nhà thì chồng vét hết sạch 1 tỷ tiền tiết kiệm để xây nhà cho mẹ chồng, tôi sang tận nhà làm ầm lên thì bà thản nhiên nói “tiền con trai cũng là tiền của mẹ”, ngay lập tức tôi âm thầm sang tên hết đất đai cho mẹ đẻ rồi nộp đơn ly hôn, nhưng rồi đến ngày ra tòa tôi bẽ bàng biết được…
Vợ chồng Mai và Tuấn lấy nhau được 6 năm, sống ở một căn hộ thuê nhỏ ở Hà Đông (Hà Nội).
Hai người chắt chiu từng đồng, gom góp suốt bao năm mới để dành được hơn 1 tỷ — dự tính cuối năm mua căn chung cư nho nhỏ để ổn định cuộc sống.
Vậy mà một buổi tối, Tuấn đột nhiên thông báo:
“Anh rút tiền rồi, mẹ bảo nhà ở quê xuống cấp, anh phải về xây lại cho bà.”
Mai c/hế//t lặng.
Cô cố giữ bình tĩnh hỏi:
“Anh rút hết à? Không giữ lại đồng nào à?”
Tuấn gãi đầu:
“Ừ, mẹ nói nhà nứt tường, dột mái… Anh con trai duy nhất, không giúp thì ai giúp?”
Cơn tức nghẹn trong cổ.
Hôm sau, Mai bắt xe thẳng về quê chồng ở Nam Định, xông thẳng vào nhà.
Bà Hường – mẹ Tuấn – đang ngồi tỉa rau, ngẩng lên nhìn con dâu rồi nói tỉnh queo:
“Tiền con trai tao thì cũng là tiền của tao, mày có quyền gì mà sang đây om sòm?”
Cả xóm kéo ra xem, Mai vừa khóc vừa nói:
“Bọn con dành dụm mấy năm, giờ nhà tan cửa n//át hết rồi!”
Nhưng bà Hường chỉ phẩy tay, thản nhiên:
“Nhà này là do nó hiếu thảo. Mày không thích thì thôi.”
Mai quay về, lòng nguội lạnh.
Ngay hôm sau, cô lặng lẽ làm thủ tục sang tên toàn bộ mảnh đất bố mẹ cho hồi cưới về tên mẹ đẻ, rồi âm thầm nộp đơn ly hôn.
Cô không muốn dính dáng gì đến người đàn ông đặt mẹ lên trên vợ nữa.
Đến ngày ra tòa, Tuấn vẫn ăn mặc chỉnh tề, gương mặt mệt mỏi.
Khi phiên tòa kết thúc, thẩm phán đưa cho Mai một phong bì niêm phong — nói là giấy tờ liên quan đến tài sản của chồng.
Mai mở ra, bên trong là giấy tờ khiến cô che//t lặng…

…bên trong phong bì là giấy chứng nhận quyền sử dụng đất — ngôi nhà mới xây ở quê, người đứng tên không phải mẹ chồng, mà là chính Mai.
Cô sững sờ, đôi tay run run, mắt mờ đi vì nước.
Thẩm phán khẽ nói:
“Anh Tuấn nộp giấy tờ này trước phiên tòa, nói muốn giao toàn bộ tài sản đứng tên anh cho chị, dù kết quả phiên xử thế nào.”
Mai quay phắt sang, bắt gặp ánh nhìn của Tuấn — ánh nhìn vừa mệt mỏi, vừa dịu dàng như ngày đầu họ mới yêu. Anh khẽ cười, giọng trầm:
“Anh biết em giận, nhưng nhà mẹ ở quê xuống cấp thật. Bà không chịu lấy tiền của anh nếu biết là tiền hai đứa tiết kiệm, nên anh nói dối là anh tự vay bạn. Anh âm thầm làm sổ đỏ đứng tên em… để em có chỗ dựa nếu sau này có chuyện gì.”
Mai chết lặng. Từng câu nói của anh như nhát dao xoáy sâu vào lòng.
Cô nghẹn ngào:
“Sao anh không nói với em?”
Tuấn khẽ cúi đầu:
“Anh sợ em lại về Nam Định gây chuyện. Anh cũng sợ em khổ vì mẹ anh… Anh chỉ muốn làm xong cho yên.”
Mai rơi nước mắt, ngồi phịch xuống ghế.
Bỗng Tuấn ho khan, gập người lại. Cô nhào tới, hốt hoảng — và lúc đó mới thấy tờ giấy khám bệnh thò ra từ túi áo anh.
Bệnh viện K.
Ung thư giai đoạn cuối.
Tuấn nhìn cô, ánh mắt dịu đi:
“Anh giấu… vì không muốn em thương hại. Anh chỉ còn vài tháng. Nhà ở quê anh xây lại cho mẹ, còn căn hộ này, anh muốn em đứng tên. Em sống tiếp nhé…”
Mai òa khóc, gục vào vai anh, tiếng nức nở vang cả căn phòng xử.
Cô hiểu ra — mình đã trách lầm người đàn ông vẫn yêu thương mình đến tận giây cuối cùng.