2 giờ sáng, ngay trong đêm tân hôn, điện thoại của chồng bất ngờ sáng lên với một tin nhắn lạ: “Em… có th///ai rồi.”
2 giờ sáng, ngay trong đêm tân hôn, điện thoại của chồng bất ngờ sáng lên với một tin nhắn lạ: “Em… có th///ai rồi.”
Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng đủ khiến không khí hạnh phúc vừa chớm nở đóng băng trong tích tắc… và kéo theo một bí mật không ai ngờ tới.
Đêm tân hôn. Mùi nến thơm hòa quyện với chút m/en rư/ợu v/ang còn sót lại tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa ngột ngạt. Huy đã ng/ủ say, cánh tay vẫn còn vắt ngang qua e/o tôi đầy sở hữu. Tôi nằm đó, nhìn trần nhà, cảm giác hạnh phúc xen lẫn chút mệt mỏi sau một ngày dài tiếp khách. Tôi rón rén gỡ tay Huy, định dậy uống chút nước. Ánh sáng từ chiếc điện thoại của Huy đặt trên tab đầu giư/ờng bỗng lóe lên.
Ting.
Một tin nhắn đến vào lúc 2 giờ sáng. Bình thường, tôi không bao giờ có thói quen kiểm tra điện thoại của chồng. Tôi tin Huy, và tôi cũng tôn trọng sự riêng tư của anh. Nhưng linh tính của đàn bà mách bảo tôi có điều gì đó không ổn. Cái giờ này, ai lại nhắn tin? Tôi cầm điện thoại lên. Màn hình khóa hiện lên dòng chữ từ một số điện thoại không lưu tên, nhưng dãy số ấy tôi thuộc lòng. Đó là số của Ngân – vợ cũ của Huy.
Nội dung tin nhắn vỏn vẹn 4 chữ nhưng đủ sức công phá tan nát đêm tân hôn của bất kỳ ai: “Em có th//ai rồi…”. Tiếp theo là một tấm ảnh qu/e th/ử th/ai hai vạch đỏ chót. Tim tôi hẫng đi một nhịp. Máu trong người như đông cứng lại, rồi sôi lên sùng sục. Cảm giác bị ph/ản b/ội, bị lừa dối ập đến khiến tôi muốn h/ét lên, muốn dựng Huy dậy và tát cho anh một cái thật đ/au. Huy và Ngân đã ly hôn được 2 năm. Tôi và Huy yêu nhau 1 năm mới cưới. Vậy cái th/ai này ở đâu ra? Chẳng lẽ trong lúc chuẩn bị đám cưới, họ đã lén lút qua lại?

Tôi nhìn Huy đang ngủ s/ay, khuôn mặt hiền lành mà tôi từng yêu thương giờ đây bỗng trở nên đáng ngờ. Nước mắt tôi chực trào ra, nhưng tôi c/ắn ch/ặt m/ôi ngăn lại…
Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ cho bàn tay không run rẩy để lướt xuống những tin nhắn phía trên. Nhưng kỳ lạ thay, hộp thư trống trơn, chỉ duy nhất dòng tin nhắn vừa đến. Huy đã xóa sạch dấu vết, hoặc đây là lần đầu tiên họ liên lạc lại.
Nỗi đau đớn biến thành một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Tôi không đánh thức Huy ngay lúc đó. Tôi dùng điện thoại mình chụp lại màn hình tin nhắn của Ngân, rồi lẳng lặng vào nhà vệ sinh, chốt cửa lại.
Sự Thật Sau Bức Màn
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên của cuộc sống hôn nhân chiếu qua khe rèm, Huy vươn vai định ôm lấy tôi như mọi khi. Nhưng tôi đã ngồi sẵn ở bàn trang điểm, gương mặt lạnh băng, đặt chiếc điện thoại của anh ngay chính giữa.
“Giải thích đi. 2 giờ sáng, vợ cũ báo tin có thai. Anh định làm bố lần nữa trong khi vừa cưới tôi sao?”
Huy tái mét mặt, lắp bắp không thành lời. Anh quỳ xuống chân tôi, nhưng không phải để xin lỗi vì ngoại tình, mà là để thú nhận một sự thật kinh hoàng hơn:
-
“Lan… anh xin lỗi vì đã giấu em. Nhưng cái thai đó… không phải của anh.“
-
“Anh nói dối! Không phải của anh sao cô ta lại nhắn cho anh vào đêm tân hôn?” – Tôi gào lên.
Huy gục đầu xuống sàn, giọng nghẹn đặc: “Đứa bé là của… bố anh. Ngân và ông ấy đã qua lại với nhau từ trước khi chúng ta cưới. Cô ấy nhắn tin cho anh vì muốn tống tiền, cô ấy dọa nếu anh không đưa 1 tỷ, cô ấy sẽ công khai chuyện này ngay trong ngày hôm nay để bôi nhọ danh dự gia đình mình.”
Hóa ra, lý do thực sự khiến Huy và Ngân ly hôn năm xưa không phải vì hết yêu, mà vì Huy phát hiện ra sự đốn mạt của chính cha đẻ mình. Anh đã cố gắng bảo vệ mẹ, bảo vệ cái danh dự hão huyền của dòng họ bằng cách im lặng và chu cấp cho Ngân biến mất. Nhưng lòng tham của người đàn bà đó là vô đáy. Cô ta chọn đúng đêm tân hôn của chúng tôi để giáng đòn chí mạng, biết rằng lúc này Huy đang hạnh phúc nhất và cũng dễ tổn thương nhất.
Tôi chết lặng. Hóa ra người chồng tôi yêu không phải kẻ phản bội, mà là một người đàn ông đáng thương đang gồng gánh một bí mật nhơ nhuốc để bảo vệ người thân.
Tôi đứng dậy, lau nước mắt và cầm lấy điện thoại:
“Anh không việc gì phải quỳ. 1 tỷ đó, chúng ta sẽ không đưa. Nếu cô ta muốn công khai, hãy để cô ta tự làm nhục chính mình. Còn loại bố như vậy… anh không cần phải bảo vệ nữa.”
Tôi nắm lấy tay Huy, cùng anh bước ra khỏi căn phòng tân hôn nồng mùi u tối. Đêm tân hôn ấy không có mật ngọt, nhưng nó đã cho tôi thấy bộ mặt thật của những người nhân danh người thân, và cũng cho tôi biết mình cần phải mạnh mẽ thế nào để đứng cạnh người đàn ông này. Bí mật đã phơi bày, và từ nay, chúng tôi sẽ sống cuộc đời của riêng mình, không còn bị bóng ma quá khứ khống chế.