2 chị gái chung tiền mua nhà 2 tỷ báo hiếu bố mẹ, em trai út không góp 1 đồng. 10 năm sau bố mẹ mất, căn nhà tăng giá gấp 5, em út xuất hiện đòi quyền thừa kế, nhìn lên bàn thờ bố mẹ thấy xuất hiện thứ này chị em tôi cho em luôn căn nhà…

2 chị gái chung tiền mua nhà 2 tỷ báo hiếu bố mẹ, em trai út không góp 1 đồng. 10 năm sau bố mẹ mất, căn nhà tăng giá gấp 5, em út xuất hiện đòi quyền thừa kế, nhìn lên bàn thờ bố mẹ thấy xuất hiện thứ này chị em tôi cho em luôn căn nhà…

Không khí trong căn nhà 3 tầng mặt phố ngột ngạt đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc. Hôm nay là lễ cũng 49 ngày cho mẹ tôi. Bố tôi đã mất từ 2 năm trước. Căn nhà này, 10 năm trước, chị em tôi – Mai và Lan – đã chung nhau bỏ ra 2 tỷ đồng mua để đón bố mẹ từ quê lên an hưởng tuổi già. Ngày đó, thằng Tùng – em trai út – mới 22t, lông bông, ham chơi lêu lổng, chẳng đóng góp được một xu. Thậm chí, ngày tân gia, nó còn chẳng thèm về. Thế mà hôm nay, khi khói hương chưa tan, Tùng ngồi chễm chệ trên ghế sofa, rít thu::ốc l::á, nhả khói m:ù m:ịt rồi buông một câu xanh rờn:

– Mẹ mất rồi. Giờ căn nhà này là di sản thừa kế. Em đã tham khảo luật sư, chia ba. Hoặc hai chị đưa em 3 tỷ, em ký giấy từ bỏ quyền lợi. Còn không, bán nhà chia tiền. Tôi run lên vì giận. Tôi đập tay xuống bàn kính: – Mày nói cái gì? Mày có còn là con người không? Căn nhà này là tiền mồ hôi nước mắt của tao và cái Lan bỏ ra mua. Mày không góp một cắc, suốt 10 năm qua mày đi biền biệt, lễ tết tạt qua như khách. Giờ bố mẹ mất, nhà tăng giá lên 10 tỷ, mày mò về đòi chia chác à? Tùng nhếch mép, khuôn mặt sạ:m đen vì sương gió nhưng đôi mắt lại ráo hoảnh, lạnh lùng:
– Chị đừng kể công. Tiền các chị bỏ ra mua, nhưng đứng tên sổ đỏ là bố mẹ. Bố mẹ mất không để lại di chúc, theo luật pháp thì chia đều cho các con. Em là con trai duy nhất, lẽ ra em phải được hưởng hương hỏa cả căn này mới đúng. Em đòi 1/3 là còn nể tình chị em đấy…. Chốt lại là tuần sau em đưa luật sư đến. Các chị liệu mà chuẩn bị tiền.

Nói xong, nó đứng dậy, ph:ủi mô:ng định bỏ đi. Tôi u:ất ngh::ẹn đến tận cổ. Cả đời chị em tôi lo cho bố mẹ, lo cho cái nhà này, giờ lại bị chính đứa em ru:ột “cư::ớp trắng” trên danh nghĩa pháp luật. Tôi l:ao lên b:àn th:ờ, định thắp nén hương khấn bố mẹ tr:;ừng ph:;ạt đứa con bất hiếu này.

– Bố mẹ ơi! Bố mẹ sống khôn thác thiêng về mà xem thằng con trai quý hóa của bố mẹ đây này! Nó định bá:n cả nơi thờ cúng bố mẹ đi đây này!



Trong cơn k:;ích đ:;ộng, tay tôi va mạnh vào khung ảnh thờ của mẹ. Chiếc khung ảnh chao đảo rồi đổ ập xuống. “Cạch!

Chiếc khung ảnh rơi xuống bàn thờ, mặt kính vỡ “choang” một tiếng khiến cả căn phòng giật mình.

Tôi hoảng hốt vội cúi xuống nhặt. Nhưng khi lật tấm ảnh lên, một thứ mỏng màu vàng úa rơi ra từ phía sau khung.

Một phong bì cũ.

Trên đó là nét chữ quen thuộc của mẹ tôi:
“Để lại cho các con sau này.”

Cả tôi, Lan và thậm chí cả Tùng đang định bước ra cửa cũng khựng lại.

Tôi run run mở phong bì.

Bên trong là một tờ giấy viết tayhai tờ biên nhận chuyển tiền.

Tờ giấy là nét chữ của bố:

“Bố mẹ biết căn nhà này là tiền của Mai và Lan bỏ ra mua. Tùng lúc đó còn nhỏ dại, chưa làm được gì. Bố mẹ rất áy náy vì đứng tên nhà mà không phải tiền của mình.

Nếu sau này bố mẹ mất, căn nhà này hai chị em tự quyết định, Tùng không được tranh giành. Nếu nó có khó khăn, hai chị em giúp được thì giúp, nhưng đừng vì căn nhà mà anh em thành thù.

Bố mẹ chỉ mong sau này các con còn nhìn mặt nhau.”

Tôi đọc xong mà nước mắt chảy xuống tờ giấy.

Lan đứng bên cạnh cũng nghẹn lại.

Nhưng điều khiến cả hai chị em sững sờ hơn là hai tờ biên nhận phía sau.

Đó là giấy chuyển tiền từ tài khoản của Tùng
chuyển cho bố mẹ 300 triệu cách đây đúng 9 năm.

Ở dưới còn dòng chữ nguệch ngoạc của bố:

“Tiền Tùng gửi về phụ bố mẹ sửa nhà, nhưng nó dặn đừng nói với hai chị.”

Tôi và Lan nhìn nhau, chết lặng.

Bấy lâu nay chúng tôi luôn nghĩ Tùng bỏ mặc gia đình.

Tùng đứng gần cửa, mặt quay đi. Giọng nó khàn khàn:

— Em gửi được có từng đó… lúc đi làm phụ hồ trong Nam. Nhưng sau này em nợ nần, phá sản nên không dám về gặp bố mẹ nữa.

Không khí trong phòng lặng như tờ.

Lan bỗng thở dài, lau nước mắt rồi quay sang tôi:

— Chị Mai… thôi.

Tôi gật đầu.

Tôi cầm tờ giấy của bố mẹ đặt lại lên bàn thờ, thắp một nén hương.

Rồi tôi quay lại nhìn Tùng.

— Nếu bố mẹ đã nói vậy… thì căn nhà này chị cho em.

Tùng giật mình quay phắt lại:

— Chị… nói gì?

Lan cũng nói tiếp, giọng bình thản:

— Hai chị mua nhà là để bố mẹ ở. Bố mẹ mất rồi, giữ nhà cũng chẳng còn ý nghĩa như trước. Nếu em muốn ở để thờ bố mẹ… thì cứ ở.

Tôi nhìn thẳng vào mắt nó:

— Nhưng nhớ một điều. Thứ bố mẹ sợ nhất không phải mất nhà… mà là mất anh em.

Tùng đứng im rất lâu.

Rồi bất ngờ… nó quỳ sụp xuống trước bàn thờ.

Vai nó run lên.

Mười năm rồi, lần đầu tiên tôi thấy thằng em trai ngang bướng của mình khóc như một đứa trẻ.

Nó nghẹn ngào:

— Em… không lấy nhà nữa.
— Em chỉ xin… được về thắp hương cho bố mẹ… như một đứa con.