15 năm chăm mẹ chồng ố//m nằ//m 1 chỗ, lúc bà đứng lên đi được thì bà đu//ổi con dâu đi

Tôi lấy chồng khi vừa tròn 22 tuổi. Anh là mối tình đầu của tôi – hiền lành, chăm chỉ, thương vợ hết mực. Ai ngờ, cưới được đúng ba tháng, anh gặp TNGT… và không bao giờ trở về nữa.

Lúc ấy, tôi đang mang thai ba tháng. Cả làng đồn thổi:

“Chưa chắc cái thai là con anh Phong đâu, cưới gấp thế kia cơ mà.”
“Nó trẻ thế, chắc gì đã ngoan hiền như vẻ ngoài!”

Những lời độc địa cứ thế lan đi, khiến tôi chỉ biết ôm bụng bầu mà khóc. Mẹ chồng tôi – bà Hòa lúc ấy còn khá khỏe, bà nói:

“Kệ người ta nói gì thì nói. Con cứ sinh cháu ra cho mẹ, máu mủ thật giả nhìn là biết!”

Nghe bà nói vậy, tôi thấy ấm lòng. Tôi quyết định ở lại nhà chồng, không về ngoại, dù bố mẹ tôi khóc cạn nước mắt.

Con tôi chào đời. Nó giống anh như tạc — đôi mắt sâu, cái trán cao, nụ cười hiền. Tôi đặt tên con là Minh, với hy vọng con sẽ sáng suốt, bản lĩnh hơn cha.

Nhưng đời đâu đơn giản. Mẹ chồng tôi bệnh nặng dần, nằm liệt một chỗ. Tôi vừa nuôi con, vừa chăm mẹ chồng.

Suốt 15 năm, chỉ mình tôi chăm sóc bà: đêm đến xoa bóp chân tay cho bà, sáng ra lo cháo, bón từng muỗng, giặt từng tấm chăn ướt. Tuyệt nhiên con trai lơns và con dâu của bà không ngó ngàng. Có những lúc con ốm, mẹ chồng ốm tôi không có xu nào trong tay lại phải về cầu cạnh nhà ngoại.

Có lần hàng xóm nói nhỏ:

“Mẹ chồng cô ấy từng nghi con dâu không trong sạch đấy, thế mà nó vẫn chăm tận tụy thế kia.”

Tôi nghe mà chỉ cười. Tôi nghĩ, tình người sẽ khiến mọi hiểu lầm tan biến. Tôi tin, một ngày nào đó bà sẽ hiểu lòng tôi.

Một buổi sáng, tôi nghe tiếng gọi thất thanh từ phòng bà. Chạy vào thì thấy — bà đã ngồi dậy, tay run run chống gậy. Tôi mừng rơi nước mắt, ôm lấy bà:

“Mẹ ơi! Mẹ đứng được rồi! Trời thương mẹ quá!”

Nhưng bà lạnh lùng gạt tay tôi ra:

“Ra ngoài đi, tôi có chuyện muốn nói với thằng Long con trai cả của tôi. Tôi gọi nó sang đây rồi”

Tôi bàng hoàng, nhưng vẫn đứng lặng ngoài cửa. Một lát sau, bà gọi họ hàng đến, giọng đanh thép:

“Hôm nay tôi tỉnh táo rồi. Tôi đã suy nghĩ kỹ. Cái nhà này, đất này, tôi sang hết cho thằng cả. Còn con thằng Chiến con cô… tôi nghi ngờ không phải máu mủ nhà này.”

Không khí lặng như tờ. Tôi sững sờ, chỉ kịp lắp bắp:

“Mẹ… mẹ nói gì vậy? Con… con đã ở bên mẹ 15 năm trời. Con có thể chịu hết mọi khổ, nhưng xin mẹ đừng nghi oan con và con trai con… Nó là con anh Tú, là cháu nội mẹ mà.”

Bà lạnh lùng quay đi:

“Nghi ngờ là quyền của tôi. Ai biết được mày có gì giấu giếm. Mẹ con chị đi đi. Tôi cho ở nhờ 15 năm qua là quá đủ rồi. Đừng để tôi nhìn thấy nữa.”

Nước mắt tôi rơi không ngừng. Thằng bé đã lớn và hiểu chuyện, con động viên tôi đừng buồn. Hôm ấy, tôi và con rời khỏi căn nhà đó — nơi từng gọi là “nhà chồng” — chỉ với một túi đồ của 2 mẹ con.

Tôi không dám về ngoại vì trước đây tôi đã không nghe lời ông bà Lúc ấy làng nước cũng đồn ầm mọi chuyện khiến cả gia đình tôi đều xấu hổ, con trai tôi không dám đến trường. Mẹ con tôi đúng là phải bỏ đi biệt xứ. 1 năm sau, trải qua rất nhiều khó khăn cuộc sống ở đất mới mới có thể ổn ơn một chút, tôi thuyết phục mãi con trai tôi mới chịu đi học lại. Con không muốn đi học vì sợ tốn tiền mẹ không có tiền, tôi phải thuyết phục con nhiều lắm.

Sau đó tôi cũng đã liên lạc lại vơí gia đình và biết 1 tin động trơì. Mẹ tôi bảo:

“Bà Hòa giờ khổ lắm. Thằng con cả bán đất rồi bỏ đi, bà bị đuổi, người ta dựng cho cái chòi giữa vườn hoang để ở tạm. Mưa dột, gió lùa, bà chẳng còn ai chăm… Ác giả ác báo mà.”

Tôi cầm kết quả xét nghiệm ADN trên tay, suy nghĩ không biết có nên về báo tin cho mẹ chồng biết không. Ngày chồng mất tôi cũng đã từng mường tượng ra cảnh có thể đến ngày người ta sẽ nghi ngờ cái thai trong bụng tôi nên tôi quyết định giữ lại nhúm tóc của chồng. 15 năm chăm mẹ chồng cứ nghĩ cả đời sẽ chẳng bao giờ phải động đến chỗ tóc đó nữa. Ai ngờ…