1 giờ sáng, chồng trở về với chiếc áo loang lổ màu đỏ. Tôi ôm anh mà khóc cạn nước mắt, cứ ngỡ anh vừa gặp ta//i nạn hay bị cướ/p tấn công. Thế nhưng đến khi bình tĩnh nhìn kỹ những vết hằn lạ trên vai áo, ti//m tôi như thắt lại, ru//ột ga//n sục sôi vì nhận ra một sự thật không ai ngờ tới…
1 giờ sáng, chồng trở về với chiếc áo loang lổ màu đỏ. Tôi ôm anh mà khóc cạn nước mắt, cứ ngỡ anh vừa gặp ta//i nạn hay bị cướ/p tấn công. Thế nhưng đến khi bình tĩnh nhìn kỹ những vết hằn lạ trên vai áo, ti//m tôi như thắt lại, ru//ột ga//n sục sôi vì nhận ra một sự thật không ai ngờ tới…
Chồng tôi làm kỹ sư công trình. Nghề của anh hay đi sớm về muộn, có khi cả tuần mới được về nhà một lần. Tôi không than, không trách, vì nghĩ đàn ông đi làm vất vả thì phụ nữ phải biết nhường nhịn.
Tối hôm đó, khoảng gần 1 giờ sáng, chồng tôi mới lò dò về tới nhà. Tôi vừa ru con ngủ xong, ra mở cửa thì gi;;ật mìn;h vì thấy cổ áo anh vấy m;;áu, bên cổ có vết rách dài như bị c;:ứa vào. Anh trấn an tôi ngay, nói lúc ở công trình bị thanh sắt rơi xuống trúng vào cổ, may mà né kịp nên chỉ sượt qua.
Tôi cuống cuồng lấy thuốc sát trùng, vừa thổi vừa xót xa băng bó cho anh. Hôm sau, tôi cẩn thận giặt chiếc áo dính máu của anh nhưng phát hiện trên áo của anh có rất nhiều dấu vết lạ, vết bẩn hình nắm tay ở lưng và trên vai, có cả vết rách ở nách áo như bị kéo mạnh.
Tôi linh cảm thấy có chuyện là lạ nên khi thay băng cho anh, tôi cố tình xem kĩ vết thương thì thấy xung quanh cổ và vai anh là rất nhiều vết bầm tím như bị đ/ấm. Việc này càng khiến tôi ng/hi n/gờ, tôi kiểm tra điệu thoại của chồng thì thấy tin nhắn đã xóa sạch, chỉ còn vài cuộc gọi từ số lạ, gọi nhiều vào những đêm anh ở công trình.
Tôi thử gọi lại, giọng phụ nữ léo nhéo hỏi gấp gáp: “Anh sao rồi? Bị đánh đau lắm không? Em cũng không ngờ nó lại về lúc đó…”
… Tai tôi ù đi, chiếc điện thoại trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn nhà. Câu nói của người phụ nữ ở đầu dây bên kia như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự tin tưởng tuyệt đối mà tôi dành cho chồng suốt bao năm qua.
“Nó lại về lúc đó…” – “Nó” ở đây là ai? Và tại sao chồng tôi lại bị đánh đến mức loang lổ vết máu, bầm dập khắp người như vậy?
Tôi cố giữ cho giọng mình không run rẩy, hạ thấp tông giọng đóng giả làm người quen của chồng để dò hỏi thêm: “Anh ấy đang ngủ rồi. Vết thương nặng lắm, cô nói rõ lại xem đêm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Người phụ nữ bên kia dường như quá hoảng loạn nên không hề nhận ra sự thay đổi về giọng nói, cô ta bật khóc nức nở, tuôn ra một tràng: “Em xin lỗi! Em không cố ý giấu anh ấy chuyện chồng em bất ngờ được nghỉ phép về quê. Đêm qua nếu anh nhà em không liều mạng lao vào đỡ nhát dao từ gã chồng vũ phu của em, thì có lẽ mẹ con em đã không còn mạng rồi… Em xin lỗi, anh ấy vì cứu mẹ con em nên mới bị gã chồng tồi tệ của em hành hung như vậy!”
Tôi sững sờ, bàn tay đang siết chặt bỗng chốc buông lỏng. Sự ghen tuông, nghi ngờ ngoại tình vừa nhen nhóm trong lòng lập tức dập tắt, thay vào đó là một sự thật hoàn toàn khác.
Tắt điện thoại, tôi bước vào phòng ngủ, nhìn chồng đang nằm co ro trên giường, gương mặt hằn rõ sự mệt mỏi và những vết bầm tím vẫn còn rướm máu. Tôi ngồi thụp xuống bên cạnh anh, lật nhẹ chiếc chăn ra. Đến lúc này, nhìn kỹ lại những vết hằn trên vai áo, vết rách ở nách và cả dấu nắm tay thô bạo ở sau lưng… tôi mới hiểu ra tất cả. Đó không phải là dấu vết của một cuộc mây mưa vụng trộm, mà là dấu vết của một cuộc giằng co sinh tử.
Hóa ra, công trình của anh nằm cạnh khu nhà trọ của mấy công nhân nghèo. Người phụ nữ gọi điện chính là một người mẹ đơn thân (cô ta tưởng nhầm tôi là đồng nghiệp cùng phòng của anh ở công trình). Đêm qua, gã chồng cũ của cô ta tìm đến đòi tiền, trong cơn say xỉn đã dùng dao và bạo lực để định ra tay với hai mẹ con. Chồng tôi đi làm về ngang qua, nghe tiếng khóc thét thất thanh đã không ngần ngại lao vào can ngăn, dùng chính thân mình để đỡ đòn và che chở cho đứa trẻ.
Anh giấu tôi, bịa ra câu chuyện thanh sắt ở công trình vì sợ tôi lo lắng, sợ tôi trách anh bao đồng rồi tự chuốc họa vào thân.
Nhìn người đàn ông hiền lành, luôn chịu thương chịu khó vì gia đình, nay lại mang đầy thương tích vì nghĩa hiệp, nước mắt tôi lại một lần nữa trào ra. Nhưng lần này, không phải là những giọt nước mắt đau đớn vì bị phản bội, mà là sự xót xa hòa lẫn niềm tự hào khôn xiết. Tôi nắm chặt bàn tay thô ráp của anh, thầm nghĩ, cuộc đời này tôi đã không chọn lầm người.