ʙáɴ nhà được 𝟸,𝟽 ᴛỷ, tôi cho ᴄᴏɴ ɢáɪ 𝟷,𝟽 ᴛỷ còn lại cho con trai con dâu, không ɴɢờ con dâu bảo tôi sang mà ở với ᴄᴏɴ ɢáɪ, tôi không ǫᴜáᴛ ᴍắɴɢ, đợi đúng 1 tháng sau quay về dạy cho thứ ʙấᴛ ʜɪếᴜ 1 bài học…

ʙáɴ nhà được 𝟸,𝟽 ᴛỷ, tôi cho ᴄᴏɴ ɢáɪ 𝟷,𝟽 ᴛỷ còn lại cho con trai con dâu, không ɴɢờ con dâu bảo tôi sang mà ở với ᴄᴏɴ ɢáɪ, tôi không ǫᴜáᴛ ᴍắɴɢ, đợi đúng 1 tháng sau quay về dạy cho thứ ʙấᴛ ʜɪếᴜ 1 bài học…

Sau khi chồng ᴍấᴛ, tôi dọn về sống với vợ chồng con trai. Cuộc sống của tôi là chuỗi ngày ʟàᴍ ᴠɪệᴄ ᴋʜôɴɢ ɴɢừɴɢ: ᴄơᴍ ɴướᴄ, ᴅọɴ ᴅẹᴘ, đưᴀ đóɴ ᴄʜáᴜ ɴộɪ.

Con dâu tôi ɴɢọᴛ ɴɢàᴏ bảo: “Mẹ cứ yên tâm ở với vợ chồng con, nhà này mẹ là nhất.” Tôi ᴍủɪ ʟòɴɢ, ɴɢʜĩ ɴó ᴛʜậᴛ sự ᴛʜươɴɢ ᴍìɴʜ.
Đùng một cái, chính sách ɢɪảɪ ᴛỏᴀ ập đến. Căn nhà ɴʜỏ ᴄũ ᴋỹ tôi đang đứng tên được đềɴ ʙù 𝟸.𝟽 ᴛỷ đồɴɢ. ᴛôɪ ᴍừɴɢ ɴʜưɴɢ ᴄũɴɢ ʟᴏ.
Tối hôm đó, tôi ngồi viết hai phong bì:

Một ᴄʜᴜʏểɴ ᴋʜᴏảɴ 𝟷.𝟽 ᴛỷ ᴄʜᴏ ᴄᴏɴ ɢáɪ úᴛ, coi như phần hơn vì nó ở xᴀ, ᴋʜó ᴋʜăɴ.

ᴍộᴛ ᴛỷ ᴛɪềɴ ᴍặᴛ còn lại, tôi đưᴀ ᴛậɴ ᴛᴀʏ ᴄᴏɴ ᴅâᴜ, nói rõ: “Mẹ gửi con ɢɪữ ʜộ để ʟᴏ ᴄơᴍ ɴướᴄ, ᴛʜᴜốᴄ ᴍᴇɴ cho mẹ. Còn gì sau này là của các con.”

Con ᴅâᴜ ôᴍ ᴛôɪ ᴄảᴍ ơɴ ʀốɪ ʀíᴛ, ɴóɪ ᴍẹ ᴛɪɴ ᴄᴏɴ ʟà sáɴɢ sᴜốᴛ nhất đời.

Nhưng sự “sáng suốt” ấy chưa kéo dài được 48 giờ.

Tối hôm đó, cơm nước xong, tôi đang lúɪ ʜúɪ ᴅọɴ ᴍâᴍ ᴛʜì ᴄᴏɴ ᴅâᴜ ɴɢồɪ ᴄʜễᴍ ᴄʜệ trên ghế salon, cầm tách trà, nhẹ nhàng hỏi:
Con dâu: “Mẹ này, cô út có nhà rộng không ạ?”

Mẹ: (ɴɢơ ɴɢáᴄ) “Ờ… chắc cũng rộng. Sao thế con?

Con dâu: (Giọng đɪềᴍ ɴʜɪêɴ như thể đang nói về thời tiết) “Thì mẹ sang ở với cô ấy cho tiện. Nhà mình hơi chật. Con thì bầu bì, thằng cu thì lớn rồi, chật lắm.đɪềᴍ ɴʜɪêɴ Với lại… cô ấy được mẹ chia hơn tỷ bảy còn gì. Mẹ theo cô ấy luôn đi cho công bằng.”

Tôi sữɴɢ ɴɢườɪ. Chưa kịp hiểu đó là đùa hay thật thì nó đứng lên, đi thẳng vào ᴘʜòɴɢ ɴɢủ, ɴóɪ ᴠọɴɢ ʟạɪ:

Con dâu: “Mẹ chuẩn bị đồ dần đi ạ, chứ mai con chở mẹ sang luôn.”

Tôi đứɴɢ đơ giữa phòng khách, tay vẫn cầm cái bát ʀửᴀ ᴅở. ᴛʀáɪ ᴛɪᴍ đᴀᴜ ɴʜư ᴄó ᴀɪ ʟấʏ ᴛᴀʏ ᴠặɴ xᴏắɴ ᴛừɴɢ ᴋʜúᴄ ʀᴜộᴛ. Con trai tôi ngồi im, không một lời ʙêɴʜ ᴠựᴄ. Lúc đó tôi biết: mình sai rồi. Sai vì đã tin người không đáng tin.

Tôi không quát mắng, cũng không rơi một giọt nước mắt nào trước mặt chúng. Tôi lẳng lặng vào phòng, gom vài bộ quần áo cũ rồi xách túi đi ngay trong đêm, mặc kệ trời mưa tầm tã. Thấy tôi đi, con trai tôi hơi ái ngại định can, nhưng cái lườm của vợ nó đã khiến nó rụt tay lại. Tôi cười cay đắng, bước thẳng ra cửa.

Nhưng chúng không biết rằng, 1 tỷ đồng kia tôi mới chỉ đưa… quyển sổ tiết kiệm giả để thử lòng. Số tiền thật vẫn nằm nguyên trong tài khoản đứng tên tôi.

Đúng một tháng sau, tôi quay lại. Đi cùng tôi là hai người đàn ông mặc vest đen, một người là luật sư, người kia là giám đốc ngân hàng chi nhánh quận.

Vừa thấy tôi bước vào, con dâu đang ngồi cắn hạt dưa xem tivi liền đứng bật dậy, thái độ vênh váo:

  • Con dâu: “Ơ, mẹ về đây làm gì? Con tưởng mẹ sang ở hẳn với cô út rồi chứ? Nhà này hết chỗ cho mẹ rồi!”

  • Mẹ: (Điềm tĩnh ngồi xuống ghế) “Tôi về đây để lấy lại những gì thuộc về mình, và dạy cho cô biết thế nào là luật pháp.”

Con dâu cười khẩy, chạy vào phòng lôi quyển sổ tiết kiệm 1 tỷ ra đập bành bạch xuống bàn:

  • Con dâu: “Mẹ định đòi tiền chứ gì? Tiền mẹ cho vợ chồng con rồi, có cả giấy ký nhận giữ hộ đây. Mẹ đừng hòng nuốt lời!”

Lúc này, anh giám đốc ngân hàng nhẹ nhàng cầm quyển sổ lên, nhìn lướt qua rồi mỉm cười:

  • Giám đốc ngân hàng: “Chào chị, tôi là giám đốc ngân hàng X. Tôi xin đính chính, quyển sổ này là phôi giả, không có giá trị rút tiền. Toàn bộ số tiền 1 tỷ đồng của bác đây vẫn nằm trong hệ thống bảo mật của chúng tôi.”

Mặt con dâu cắt không còn một giọt máu. Nó ú ớ nhìn sang chồng, rồi lại nhìn tôi. Luật sư của tôi tiếp lời:

  • Luật sư: “Ngoài ra, căn nhà mà vợ chồng chị đang ở hiện tại, dù bác đã cho anh chị đứng tên, nhưng trong văn bản tặng cho trước đây có điều khoản ràng buộc: ‘Con cái có nghĩa vụ phụng dưỡng cha mẹ đến già, nếu ngược đãi hoặc đuổi cha mẹ ra khỏi nhà, quyền sở hữu sẽ bị hủy bỏ’. Chúng tôi đã thu thập đủ bằng chứng chị đuổi bác đi vào đêm một tháng trước.”

Đến lúc này, con trai tôi mới hoảng hốt quỳ sụp xuống chân tôi:

  • Con trai: “Mẹ ơi, con sai rồi! Con nhu nhược nên mới nghe lời vợ. Mẹ đừng lấy lại nhà, vợ chồng con biết đi đâu?”

Con dâu thấy mất cả chì lẫn chài, lập tức lật đật lao đến, quỳ thụp xuống khóc lóc thảm thiết, tự tát vào mặt mình:

  • Con dâu: “Mẹ ơi, con dại dột, con bị tiền làm mờ mắt! Mẹ tha lỗi cho con, từ nay con xin rước mẹ lên bàn thờ mà thờ phụng, không bao giờ dám láo xược nữa!”

Tôi nhìn hai đứa con bằng ánh mắt lạnh tanh, không một chút gợn sóng. Tôi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo rồi bảo luật sư:

  • Mẹ: “Làm thủ tục thu hồi lại căn nhà này cho tôi. Còn hai đứa bay, thu xếp quần áo rồi dọn ra ngoài mà thuê trọ. Một tháng qua tôi ở nhà con gái, được nó chăm sóc như bà hoàng, mới biết đâu là máu mủ, đâu là loài sói mắt trắng nuôi không bao giờ thuần. Bài học này, coi như học phí để hai đứa bay học cách làm người!”

Nói rồi, tôi quay lưng bước đi thẳng ra chiếc xe ô tô đang chờ sẵn, mặc kệ tiếng gào khóc, van xin thảm thiết vang lên phía sau. Cơ hội tôi chỉ cho một lần, đã không biết trân trọng thì cái kết trắng tay là hoàn toàn đáng đời!