Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do ….
Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do ….
28 t;;uổi tôi được mai mối cho chồng. Ở vào cái tuổi đó đối với phụ nữ cũng không còn quá trẻ. Trước đó tôi cũng từng yêu hai người nhưng đều không đến được với nhau vì nguyên nhân gia đình. Bố mẹ tôi rất khó tính, tôi dẫn ai về nhà ông bà cũng tìm được điểm để ch;;ê. Dần dần họ t;ự á;i rồi cũng kiếm cớ chia tay tôi cả.
Cho đến khi được mai mối cho Quân, người chồng hiện tại, bố mẹ tôi mới hài lòng. Có lẽ ông bà thấy con gái cũng sắp 30 tuổi rồi, còn kén chọn nữa thì sợ rằng “già kén k;ẹn h;;om”. Chúng tôi qua lại tìm hiểu có 4 tháng thì gia đình Quân vội giục giã chuyện đám cưới.
Vậy nhưng đến lúc hai bên trên bàn thủ tục đám cưới thì lại có một vấn đề phát sinh, đó là số tiền thách cưới bố mẹ tôi đưa ra rất cao lên đến 500 triệu đồng.
Tôi s;;ố;;c lắm, vội vã khuyên bố mẹ rằng thách cưới chỉ là thủ tục thôi, con số 500 triệu thật quá lớn đối với gia đình Quân. Tôi cũng chỉ là cô gái có chút ưa nhìn, công việc ổn định chứ không phải hoa khôi hoa hậu gì cả.
Song bố mẹ tôi không nghe. Ông bà bảo bao công s;;;inh thành nuôi dạy tôi nên người, bây giờ thành người nhà Quân, số tiền 500 triệu vẫn là ít. Tôi chán nản và đau khổ nghĩ ông bà muốn bán con hay sao?
Trong lòng tôi đã chắc chắn gia đình Quân sẽ phủi tay quay lưng tuyên bố hủy hôn vì điều kiện quá vô lý này. Ấy thế mà chỉ sau vài phút suy nghĩ thì bố mẹ Quân và anh đã lập tức đồng ý. Mọi chuyện thống nhất xong, đám cưới được tổ chức vô cùng suôn sẻ, ai cũng vui vẻ vì được lòng mình.
Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và chồng. Thời gian quen nhau ngắn, anh bảo muốn giữ đến thời khắc thiêng liêng đêm tân hôn nên không hề đ;;;òi h;;;ỏi tôi trước đó. Từ phòng tắm bước ra, tôi hồi hộp lắm. Chồng thì đã n;;;ằm đắp chăn trên giường chờ vợ.
Tôi ngượng ngùng bước lại giường. Anh nhìn tôi mỉm cười. Rồi tôi nhẹ nhàng v;;én chăn định nằm vào với anh. Nhưng vừa lật chăn, tôi ch//ế//t s//ữ//ng nhìn cảnh tượng bên dưới …

Tôi đứng như hóa đá.
Phía dưới lớp chăn cưới đỏ thẫm không phải thân hình người đàn ông đang dang tay đợi tôi — mà là… một cuốn sổ đỏ đặt ngay ngắn ở giữa giường, phía trên có kẹp thêm tờ giấy xác nhận tài sản riêng và một dòng chữ nguệch ngoạc:
“Cảm ơn em đã đồng ý cưới anh. Đây là lý do anh chấp nhận 500 triệu.”
Tôi nghe thấy tiếng máu mình rần rần chảy ngược.
Không phải nhẫn.
Không phải quà cưới.
Không phải một cử chỉ lãng mạn nào cả.
Là một cuốn sổ đỏ. Với tên tôi đứng trên đó.
Tôi quay sang nhìn chồng, mặt cứng đờ:
— Đây là… cái gì?
Quân ngồi dậy, chống tay lên gối, nhìn tôi bình thản:
— Tài sản anh đứng tên một mình trước hôn nhân. Giá trị hơn 6 tỷ. Từ giờ là của em. 500 triệu thách cưới chẳng là gì so với điều này.
Tôi nghẹn lại. Từng lời anh nói, từng chữ, như nhát kéo cắt rời mọi nghi ngờ trong tôi — nhưng cũng mở ra một vực sâu mới.
— Tại sao…? — Tôi thốt lên — Nếu anh giàu như thế, sao… sao lại đồng ý cưới một người như tôi? Sao vội vàng như vậy? Sao không hỏi cưới ai khác tốt hơn?
Quân mỉm cười, trầm đến mức khiến tôi gai sống lưng:
— Vì em phù hợp nhất với điều anh cần.
— Anh cần… gì ở tôi?
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, một ánh nhìn khiến tim tôi thắt lại:
— Anh không cần một cô vợ hoàn hảo. Anh cần một người vợ thật sự. Một người sẽ không bỏ anh khi sự thật được phơi bày.
Tôi run lên:
— Sự thật gì?
Anh im lặng một lúc. Rồi kéo tay tôi, đặt lên ngực mình.
Tim anh đập rất nhanh. Nhưng nhịp không đều. Rối loạn.
Anh nói khẽ:
— Anh mắc bệnh tim bẩm sinh. Bác sĩ nói… nếu không ghép tim trong vài năm nữa, anh có thể không qua được tuổi 35.
Tôi sững sờ.
Trong đêm tân hôn, không phải câu chuyện ngôn tình.
Không phải thú nhận ngoại tình.
Không phải lời đòi hỏi thân xác.
Mà là một bản giao kèo sinh tử.
Quân mỉm cười nửa buồn:
— 500 triệu thách cưới không làm anh khó chịu. Nhưng khiến anh yên tâm. Vì anh biết… gia đình em đủ thực tế để không vì tình yêu mà cưới một gã sắp chết. Và em, em chấp nhận cưới anh… vì em không phải người ham giàu, cũng không phải người dễ bỏ cuộc.
Anh nhìn sâu vào mắt tôi:
— Lấy anh… em không được hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng anh sẽ cho em tất cả những gì anh có. Cả nhà, cả tài sản, cả… phần đời còn lại của anh.
Tôi ngã xuống ngồi trên mép giường, tay vẫn run không ngừng.
Tôi từng nghĩ 500 triệu là cái giá để “bán” con gái.
Nhưng hóa ra…
Nó là cái giá để được yêu một người đang bước sát bờ vực.