20 cây vàng cưới biến mất trong nháy mắt lúc tôi đi công tác, thắc mắc thì bị mẹ chồng “khuyến mại” cho cốc nước vào mặt, nhưng chỉ vài phút sau lý do mẹ chồng làm vậy khiến tôi sữ/ng ng/ười…
20 cây vàng cưới biến mất trong nháy mắt lúc tôi đi công tác, thắc mắc thì bị mẹ chồng “khuyến mại” cho cốc nước vào mặt, nhưng chỉ vài phút sau lý do mẹ chồng làm vậy khiến tôi sữ/ng ng/ười…
Tôi còn nhớ rõ cảm giác khi vừa bước chân vào nhà sau một tháng công tác dài ngày ở Đức. Lòng háo hức mong gặp chồng, thăm con, và đặc biệt là về nhà mẹ chồng, nơi tôi luôn nghĩ mình là thành viên quan trọng của gia đình.
Nhưng khoảnh khắc mở cửa, thứ đập vào mắt tôi không phải là không khí ấm cúng quen thuộc, mà là cái nhìn sắc lạnh của mẹ chồng. Bàn thờ tổ tiên trống trơn, tủ sắt nơi cất vàng cưới mở toang, và điều tôi không thể tin nổi: 20 cây vàng cưới đã… biến mất.
Tim tôi như lạc nhịp. Tôi bước đến, giọng run run:
— Mẹ… chuyện gì đã xảy ra với vàng cưới của chúng con thế ạ?
Mẹ chồng không nhìn tôi, chỉ cười khẩy:
— Giá vàng lên cao, tôi bán hết. Ai mà chẳng muốn kiếm lời?
Câu trả lời ấy như một gáo nước lạnh đổ lên đầu. Tôi cắn môi, cố giữ bình tĩnh:
— Nhưng đó là vàng cưới, là tài sản riêng của vợ chồng con
Nghe xong, bà nhấc cốc nước trên bàn và h//ất thẳng vào mặt tôi. Nước lạnh ướt đẫm tóc và áo tôi. Bà chỉ tay về phía cửa, giọng lạnh lùng:
— Ra ngoài! Tôi không muốn nghe bất cứ lời cằn nhằn nào nữa!
Tôi đứ//ng sững, tim đập mạnh, mắt nhòe đi vì hỗn loạn. Bao nhiêu năm qua, tôi từng nghĩ mẹ chồng là người nghiêm khắc nhưng công bằng. Giờ đây, bà hiện ngu/yên hì//nh một phụ nữ sắt đá, coi thường cảm xúc của con dâu, coi trọng tiền bạc hơn tình cảm.
Tôi quay ra cửa, bước ra với sự phẫn nộ và xót xa trộn lẫn. Bao nhiêu năm tháng giữ gìn lòng tin, giữ gìn hạnh phúc gia đình, giờ phút này, dường như bị đạp đổ chỉ trong chốc lát…

Tôi rời khỏi ngôi nhà ấy với khuôn mặt vẫn còn nhỏ giọt nước nhưng tim thì như đang bốc cháy. Không phải vì 20 cây vàng – dù đó là số tiền tôi dành dụm suốt 5 năm trời, vừa tích cóp vừa chịu bao lời dè bỉu của họ hàng. Mà là vì cú tát bằng nước vào mặt, cú tát bằng sự xúc phạm, và sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của người mà tôi đã từng gọi là mẹ.
Tôi đứng ngoài cổng, tay run lên vì tức giận lẫn thất vọng. Đang định gọi chồng về nói cho ra lẽ, thì bất ngờ… cửa nhà bật mở.
Mẹ chồng bước ra, không còn vẻ dữ dằn của vài phút trước. Mà là một gương mặt nhợt nhạt, môi run rẩy, tay bà cầm… một xấp giấy chứng nhận gửi tiết kiệm.
— Con… vào nhà đi, mẹ có chuyện phải nói.
Giọng bà khàn đặc, khác hẳn với lúc ném cốc nước vào mặt tôi.
Tôi vẫn đứng im. Bà hít một hơi thật sâu rồi nói, mỗi chữ như nặng nề rơi xuống:
— Số vàng… mẹ không lấy. Mẹ đem bán để chuyển thành tiền mặt, gửi một chỗ khác. Vì… mẹ vừa đi khám về. Mẹ bị ung thư.
Tôi chết lặng.
Gió thổi lùa qua hàng cau trước sân, mà tôi thấy đầu óc mình như rỗng tuếch.
Bà xoay mặt đi, giấu vội giọt nước mắt:
— Mẹ… mẹ biết mình không còn nhiều thời gian. Mẹ sợ… nếu nói thẳng, con sẽ ngăn cản mẹ bán số vàng đó. Mẹ muốn chuyển hết thành sổ tiết kiệm đứng tên con và thằng Hưng (chồng tôi)… phòng khi sau này mẹ không còn nữa.
Tôi sững người. Cái xấp sổ trên tay bà… đúng là 20 cây vàng quy đổi thành tiền – đã gửi ngân hàng, có giấy tờ rõ ràng.
Bà nghẹn giọng:
— Mẹ biết mẹ sai vì đã cư xử quá đáng. Nhưng… mẹ không muốn mình chết rồi mà để lại rắc rối cho hai đứa. Mẹ chỉ… muốn chuẩn bị trước. Mẹ sợ…
Câu nói dang dở. Mắt bà đỏ hoe.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như một tảng đá rơi xuống lòng mình. Tất cả sự tức giận biến thành một cái gì đó khác: vừa đau, vừa thương, vừa hoang mang.
Tôi bước lại, khẽ nói:
— Sao mẹ không nói với con ngay từ đầu?
Bà nghẹn lời, đáp bằng một câu khiến tôi ám ảnh mãi:
— Vì mẹ sợ nói ra… con sẽ khóc trước mặt mẹ.
Lần này, người khóc lại là tôi.