Cưới vợ hơn mình 19 tu-ổi vì “chị ấy trải đời, sâu sắc”, chàng trai trẻ bất ngờ khi đêm đầu tiên cô chỉ ngồi im không đụ-ng đ/ả gì, 3h sáng dậy đi vệ sinh anh mới tá hỏa

Cưới vợ hơn mình 19 tu-ổi vì “chị ấy trải đời, sâu sắc”, chàng trai trẻ bất ngờ khi đêm đầu tiên cô chỉ ngồi im không đụ-ng đ/ả gì, 3h sáng dậy đi vệ sinh anh mới tá hỏa ra lý do…

Nam – 26 t/uổi – được cả hội bạn ca ngợi là “trai khôn có chí hướng”, không mê gái trẻ, không đắm sắc đẹp, chỉ m;ê phụ nữ từng trải.

Thế nên khi Nam cưới chị Ngọc – 44 tuổi, mọi người đều bất ngờ. Chị từng là giám đốc sáng tạo, đẹp quý phái, nói chuyện sâu sắc, hiểu tâm lý đàn ông đến mức Nam gật đầu làm chồng sau 2 tháng yêu.

– Người ta hỏi cưới gái trẻ, còn mình lấy vợ hơn 19 tu-ổi. Nhưng không sao!

– Chị ấy từng trải, chị ấy chín chắn…

– Chị ấy là người phụ nữ hiểu mình nhất!

Nam tự hào tuyên bố thế trong lễ cưới. Đêm tâ-n h-ôn. Nam hồi hộp thay áo ngủ, ngồi chờ vợ lên giườ;/ng.
Chị Ngọc bước vào nhẹ nhàng, mặc váy ngủ lụa dài, trang điểm vẫn nguyên, tóc uốn bồng bềnh, ngồi xuống mép giường… rồi chỉ mỉm cười, không nói gì. không đ-ụng đả

Nam thở khẽ

Rồi chị nằm nghiêng quay mặt vào tường, lặng thinh. 3 giờ sáng.

Nam trở mình tỉnh dậy vì mắc vệ sinh. L-én bước xuống giường, rón rén bật đèn toilet…

Và đúng lúc anh mới sữn-g người nhận ra….

Nam bước ra khỏi phòng, cẩn thận khép cửa lại. Ánh đèn mờ trong nhà tắm hắt ra một góc sáng yếu ớt. Khi đi ngang qua phòng làm việc nhỏ cuối hành lang, anh nghe thấy tiếng sột soạt.

Cửa không khóa. Anh khẽ đẩy.

Chị Ngọc đang ngồi đó – vẫn trong chiếc váy ngủ, đôi mắt không còn lớp mascara, mái tóc rối nhẹ. Trước mặt chị là khung ảnh cũ, trong đó là hình một người đàn ông trẻ ôm một đứa bé gái chừng sáu tuổi.

Chị giật mình khi thấy Nam, rồi khẽ mỉm cười buồn:
– Anh chưa ngủ à?

Nam bước lại gần. “Em… tưởng chị mệt.”

Chị im lặng một lúc rồi nói chậm rãi:
– Anh ấy mất 10 năm rồi. Từ hôm đó, chị chưa từng ngủ ngon trong căn phòng có người đàn ông khác.

Nam đứng lặng.

Chị nhìn anh, đôi mắt mỏi mệt mà hiền hậu:
– Chị không lấy em vì muốn bù đắp. Chị chỉ muốn… học cách bắt đầu lại. Nhưng hóa ra… trái tim vẫn còn ở chỗ cũ.

Nam hiểu. Cái “trải đời” mà anh ngưỡng mộ không phải là sự từng trải quyến rũ như anh tưởng, mà là những vết thương chưa lành.

Anh nhẹ nhàng đến gần, cởi áo khoác choàng lên vai chị:
– Không sao đâu. Em sẽ chờ, đến khi chị sẵn sàng.

Chị cúi đầu, nước mắt rơi xuống tấm ảnh.

Đêm tân hôn ấy, họ ngồi bên nhau cho đến sáng. Không có những điều Nam từng hình dung. Chỉ có hai con người – một người tập yêu lại, một người tập hiểu rằng trưởng thành không chỉ là biết yêu, mà là biết chờ.