Đêm tâ;/n h-ôn đầu tiên, bố chồng đòi nằm giữa hai vợ chồng vì phong tục “v;/ía đẻ con trai” — đúng 3h sáng, tôi thấy người ng;/ứa ngá;/y điê-n lên
Đêm tân hôn. Lẽ ra phải là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời tôi. Nhưng ngay khi chúng tôi vừa rút lui về phòng riêng, thì bố chồng tôi – một người đàn ông ngoài 60, dáng gầy gò nhưng ánh mắt khó đoán – đẩy cửa bước vào với gối và chăn trên tay.“Tao nằm giữa hai đứa đêm nay. Nhà này có phong tục, đêm đầu phải có vía người đẻ con trai nằm giữa thì mới linh, mới sớm có cháu nối dõi. Ngày xưa ông nội mày cũng nằm giữa như vậy.”
Tôi trợn tròn mắt nhìn chồng, tưởng ông đang đùa. Nhưng không. Chồng tôi cười xuề xoà:
“Bố chỉ nằm 1 đêm thôi mà em. Bên nhà anh ai cũng vậy…”
Tôi muốn từ chối, nhưng nếu làm lớn chuyện đêm nay thì thể nào cũng bị nói là “dâu mới hỗn lá-o”, “chưa gì đã chống đối nhà chồng.” Vậy là tôi im lặng, nuốt uất nghẹn vào trong.
Ba người, một giường. Tôi nằm ngoài cùng, chồng tôi bị đẩy ra sát mép, còn bố chồng nằm giữa, trùm kín chăn.
Tôi không ngủ được. Cảm giác ngột ngạt, khó chịu, và… ngứa ngáy lạ thường, như có thứ gì c;/ọ s;/át vào lưng mình liên tục.
Nhưng đến 3h sáng, cảm giác ngứ;/ a ngá-y lan xuống cả đù;/i, tôi không thể chịu nổi nữa. Tôi giật mình ngồi dậy, quay ngoắt ra thì… trời ơi…