Lái xe trẻ ngày đêm đưa đón vợ đại gia giàu có rồi chẳng-t á;/i tìn;/h với người phụ nữ này, dù cách nhau 30 tuổi nhưng tối nào họ cũng phải chở nhau đến 1 nơi 3 tiếng
Lái xe trẻ ngày đêm đưa đón vợ đại gia giàu có rồi chẳng-t á;/i tìn;/h với người phụ nữ này, dù cách nhau 30 tuổi nhưng tối nào họ cũng phải chở nhau đến 1 nơi 3 tiếng
Anh Khải, 28 tuổi, làm tài xế riêng cho nhà ông Thắng, một đại gia chuyên đầu tư bất động sản ở khu Nam Sài Gòn.
Người phụ nữ mà anh đưa đón mỗi ngày là bà Hương, 57 tuổi – vợ hợp pháp của ông Thắng, nổi tiếng sang trọng và kín tiếng.
Ban đầu, công việc chỉ đơn giản là đưa bà đi spa, đi chùa, hoặc qua nhà bạn thân. Nhưng dần dần, Khải nhận ra có điều gì đó rất khác ở người phụ nữ ấy.
Dưới ánh đèn vàng trong xe, khuôn mặt bà Hương hiện lên với nụ cười vừa hiền, vừa buồn, đôi mắt nhiều khi nhìn ra ngoài cửa kính mà rưng rưng như đang giấu một chuyện gì rất sâu.
Rồi một đêm, khi bà bảo:
“Lái xe ra ngoại ô đi, tôi muốn hít thở chút không khí…”
Khải cứ thế lái. Cả hai im lặng, chỉ có tiếng radio phát nhạc Trịnh cũ.
Đêm ấy, bà Hương ngồi sát lại gần, nói nhỏ:
“Cậu có tin là có những người cả đời sống trong nhà to, nhưng vẫn thấy mình bị nhốt trong chiếc lồng không?”
Khải không đáp. Nhưng từ khoảnh khắc ấy, anh biết trái tim mình không còn bình yên nữa.
Từ đó, mỗi tối, bà đều nhắn tin ngắn gọn:
“Đi nhé, chỗ cũ.”

Và rồi, những chuyến đi âm thầm bắt đầu.
Không spa, không tiệc tùng, không trung tâm thương mại sang trọng nữa.
Chỉ là một con đường ngoại ô kéo dài qua hàng cây dầu, nơi ánh đèn thành phố mờ dần phía sau. Đến một ngôi nhà nhỏ, cũ kỹ, khép kín sau rặng trúc, cách trung tâm gần một tiếng rưỡi xe.
Họ luôn ở đó đúng 3 tiếng.
Không hơn, không kém.
Và luôn rời đi trước 11 giờ đêm.
Khải không hỏi gì. Nhưng anh thấy những điều khiến trái tim mình hỗn loạn.
Bà Hương luôn bước vào nhà một mình. Khi trở ra, mắt đỏ hoe, môi run run. Đôi lần, Khải tưởng như nghe tiếng trẻ con cười bên trong. Đôi khi là giọng đàn ông già nua… đôi khi lại là tiếng đàn piano cũ vang lên trong đêm khuya.
Một đêm, bà Hương ngồi ra ghế sau, im lặng mãi rồi hỏi:
– Nếu một ngày, cậu phát hiện ra người mình thương cả đời… chưa bao giờ thật sự tự do… cậu sẽ làm gì?
Khải chỉ nhìn ánh mắt bà qua gương chiếu hậu – buồn đến mức như có thể tan thành khói.
Đến lần thứ 18, Khải không chịu nổi nữa.
Khi bà bước vào nhà, anh lén xuống xe.
Ngôi nhà cũ toát lên mùi ẩm mốc, như có cả thời gian mục nát bám lên tường.
Tiếng cười của một bé gái vọng ra, rất rõ, rất trong trẻo – nhưng không hề có bóng dáng đứa trẻ nào.
Khải đứng chết lặng.
Rồi anh nhìn qua khe cửa – và thấy bà Hương đang ngồi trước một chiếc nôi trống, đưa tay vỗ nhẹ như đang ru ai đó ngủ.
Giọng bà run rẩy:
– Con ngủ ngon nhé… mẹ lại phải đi rồi…
Bên cạnh bà là một chiếc ảnh cũ mờ: một bé gái chừng năm tuổi, mắt giống hệt bà.
Nhưng điều khiến Khải lạnh gáy… chính là tấm bia sau nhà:
Trần Mai Vy
Sinh: 2000 – Mất: 2005
Con gái duy nhất của ông Thắng và bà Hương.
Bà ngồi đó suốt 3 tiếng mỗi đêm.
Như thể đứa bé vẫn còn sống.
Như thể bà chưa bao giờ rời khỏi nỗi đau ấy.
Từ hôm đó, Khải không còn thấy bà Hương như một “quý bà giàu có” nữa.
Anh thấy một người mẹ, suốt hơn 20 năm, bị nhốt trong chiếc lồng vàng của chồng, mất con, mất tự do, mất cả quyền được đau buồn như một người bình thường.
Và không hiểu từ khi nào – giữa họ, đã không còn là “tài xế” và “bà chủ”.
Mà là hai trái tim cô độc, tìm thấy nhau trong bóng tối.
Rồi chuyện phải đến cũng đến.
Một đêm mưa, bà Hương lên xe với gương mặt sưng đỏ. Chỉ nói đúng một câu:
– Hôm nay là lần cuối.
Khải run lên:
– Tại sao? Có chuyện gì?
Bà cười, khóc, rồi nói giọng nghẹn lại:
– Ông ấy đã biết rồi.