Ngày cưới, mẹ kế không nói không rằng dúi vào tay tôi cuốn sổ tiết kiệm có vỏn vẹn 60 triệu làm quà hồi môn, không vàng cũng chẳng có bạc như người khác. 2 năm sau, lúc tôi cần tiền liền ra ngân hàng rút thì giật mình với con số…
Ngày cưới, mẹ kế không nói không rằng dúi vào tay tôi cuốn sổ tiết kiệm có vỏn vẹn 60 triệu làm quà hồi môn, không vàng cũng chẳng có bạc như người khác. 2 năm sau, lúc tôi cần tiền liền ra ngân hàng rút thì giật mình với con số…
Tôi tên Mai m/ồ c/ôi mẹ từ nhỏ. Bố lấy vợ hai khi tôi vừa lên tám. Người ta trong xóm vẫn thì thào: “Con riêng với mẹ kế thì hiếm khi hòa thuận”. Ngày tôi lấy chồng, cả họ hàng bàn tán: “Không biết mẹ kế cho hồi môn con riêng được gì đây”. Ai cũng chờ xem cảnh mẹ kế “làm màu” hay “vơ hết của” như những câu chuyện đồn thổi.
Đám cưới diễn ra đơn giản. Khi rước dâu, bà Duyên không nói không rằng, chỉ lặng lẽ dúi vào tay tôi một cuốn sổ tiết kiệm 60 triệu. Bà khẽ nói:
– Của hồi môn mẹ cho con, giữ lấy mà phòng thân. Mẹ không có vàng bạc gì.
Hai năm làm dâu, tôi đi làm công ty, chồng tôi làm phụ hồ. Lương không cao, lại phải góp giỗ, góp cưới, phụ bên chồng đủ thứ. Tôi chẳng động đến số tiền trong cuốn sổ tiết kiệm, coi như của “để dành”.
Hai năm sau cưới, cuộc sống khó khăn hơn. Con đầu lòng sắp chào đời, tôi quyết định rút một phần tiền để sắm sửa đồ cho bé. Sáng hôm ấy, tôi ra ngân hàng, khi nhân viên kiểm tra xong, cô ta ngẩng lên nhìn tôi:
– Chị… chắc chị chưa nhìn kỹ sổ?

Tôi hơi chột dạ, mở lại cuốn sổ. Trang đầu vẫn ghi rõ ràng: “60.000.000 đồng” – con số ngày cưới. Không sai mà.
Nhân viên ngân hàng xoay màn hình, nhẹ nhàng nói:
– Sổ này có tiền lãi kép – mẹ chị đã đăng ký hình thức gửi đặc biệt. Sổ được duy trì liên tục suốt 14 năm, từ trước cả ngày cưới của chị. Và… đến nay số dư đã là…
Tôi đứng lặng. Hàng số hiện lên dài ngoằng, với nhiều con số 0 hơn tôi từng tưởng tượng:
645.800.000 đồng
Tôi không tin vào mắt mình. Tay run run, cổ họng nghẹn lại. Người ta bảo mẹ kế lúc nào cũng tính toán từng đồng, thế mà bà đã lặng lẽ để dành cho tôi một khoản gần 700 triệu, lại còn đứng tên sổ cho tôi từ trước khi tôi lấy chồng.
Không mở lời, không kể công. Chỉ đưa cho tôi đúng 60 triệu – để cả họ hàng nghĩ rằng bà “keo kiệt – bạc bẽo”.
Tôi chạy thẳng về nhà ngoại. Bà đang lúi húi phơi áo, thấy tôi về chỉ cười:
– Sao về bất ngờ vậy con?
Tôi ôm bà, bật khóc như một đứa trẻ:
– Sao mẹ không nói với con? Sao mẹ để mọi người hiểu lầm mẹ?
Bà chỉ xoa lưng tôi, giọng vẫn bình thản:
– Mẹ không cần ai hiểu. Mẹ chỉ cần con có một chỗ dựa, có gì thì còn lo cho con cái… Con là con của mẹ, đâu phải người dưng.
Tôi ôm chặt lấy bà hơn:
Có lẽ mẹ không sinh ra tôi… nhưng mẹ đã sinh ra lòng tin của tôi vào chữ “mẹ kế”.
Và tôi hiểu, có những món quà hồi môn không phải để khoe.
Không phải để đổi lấy lời khen.
Mà để một ngày – khi con gặp khó khăn – mở ra là nước mắt dâng đầy…