Đám cưới vừa tan, khách khứa còn chưa kịp ra hết ngõ, tôi đã nghe tiếng mẹ chồng quát:

Đám cưới vừa tan, khách khứa còn chưa kịp ra hết ngõ, tôi đã nghe tiếng mẹ chồng quát:

“Con dâu mới, ra đây! Đứng im giữa sân, để mẹ tẩy u;;ế cho, kẻo mang vía x;ấu; về nhà!”

Tôi sững người, tay vô thức đặt lên bụng — nơi đứa con bé bỏng đang lớn dần từng ngày. Tôi đang mang thai ba tháng, chỉ có chồng và tôi biết. Mẹ chồng không hay, vì bà vốn khó tính, tin vào những điều m;;ê t;í;;n đến cực đoan.

Chưa kịp mở lời, bà đã bê nguyên chậu nước đầy từ trong nhà ra. Hơi nước bốc lên nghi ngút — tôi nhận ra ngay đó là nước nấu với lá bồ kết, vỏ bưởi và… muối hột, loại nước bà vẫn bảo “rửa vía trừ xui”.

Tôi hốt hoảng lùi lại, nhưng bà đã hất mạnh.

Chậu nước nóng hổi trút xuống, ướt sũng cả người tôi, luồn sâu vào da thịt. Tôi hét lên vì bỏng rát, ôm bụng ngã quỵ.

“Trời ơi, mẹ làm gì thế? Cô ấy đang mang b;ầ;;u!” – tiếng chồng tôi vang lên, đầy ho;ả;ng lo;ạ;n…

Tiếng hét của tôi vang lên giữa sân lạnh, hòa vào tiếng xoảng khi chiếc chậu kim loại lăn lóc rồi đập vào bậc thềm. Nước nóng vừa tràn xuống chân, xuống bụng, xuống vai tôi… để lại từng vệt bỏng rát như ngàn mũi kim.

Tôi ôm bụng, hoảng loạn đến tê dại:
“Con… con ơi… đừng sao… đừng sao con nhé…”

Chồng tôi, Khang, lao đến nâng tôi dậy, gương mặt tái mét.
“Mẹ! Trời đất ơi mẹ làm cái gì vậy? Cô ấy đang có thai!”

Mẹ chồng tôi khựng lại đúng một giây. Chỉ một giây. Rồi ánh mắt bà chuyển từ ngạc nhiên sang lạnh băng:
“Cái gì? Nó có thai? Với con tôi sao?”

Giọng bà kéo dài, nhấn mạnh từng chữ như vừa nghe điều gì đáng nghi hơn là đáng mừng.

Khang hét lớn:
“Đúng! Con sắp làm cha! Mẹ vừa suýt làm hỏng hết!”

Nhưng mẹ chồng tôi không nhìn con trai.
Bà nhìn tôi.
Nhìn chằm chằm.
Ánh mắt hằn học, soi mói, hoài nghi đến mức tôi chỉ muốn che bụng lại hơn nữa.

“Có thai… trước cưới?” bà lẩm bẩm, mặt tối sầm. “Tại sao lại trước cưới? Ai biết đứa trong bụng có phải của nhà này không?”

Khang gầm lên:
“Mẹ quá đáng rồi!”

Tôi run bắn người, nước mắt trào ra vì đau đớn lẫn tủi nhục.

Nhưng chưa kịp nói gì, mẹ chồng đã nghiêng đầu, cười nhạt:
“Khang, con biết không… đàn bà bây giờ không ai tin được. Cưới về để rồi nuôi con tu hú thì nhục mặt lắm.”

Tôi nghẹn lại như có tảng đá chặn ngang cổ.

Khang vừa định bế tôi vào nhà thì mẹ chồng tôi lao tới, giật mạnh tay áo anh:
“Không được đưa nó vào! Tôi chưa kiểm tra xong!”

Khang hét lớn:
“Kiểm tra cái gì? Mẹ muốn giết vợ con thật à?”

Nhưng mẹ chồng tôi đã quay về phía trong nhà, vừa chạy vừa gọi:

“Thằng Tín! Ra đây mẹ bảo!”

Tín.
Em trai của chồng.
Vừa từ nước ngoài về.
Cả họ đồn rằng mẹ chồng yêu quý Tín hơn Khang vì “đẹp trai, sáng láng, có tương lai hơn”.

Tín bước ra, còn đang tháo cà vạt.
“Có chuyện gì vậy mẹ?”

Mẹ chỉ thẳng vào bụng tôi:
“Con nhìn đi. Cái thai kia… có lẽ không phải của anh con đâu.”

Tín cau mày, ngạc nhiên, nhưng chưa kịp nói gì thì bà tiếp tục:
“Ngày xưa… trước khi cưới, tao thấy nó đứng trước cổng nhà mình nói chuyện với một người đàn ông. Tao thấy rồi. Lúc đó tao đã nghi. Hôm nay thì rõ quá rồi.”

Tôi chết lặng.
Cổ họng khô rát.
Tôi biết người đàn ông mà bà nói đến — đó là anh họ tôi, chở đồ giúp tôi trước đám cưới. Chỉ thế thôi. Nhưng trong mắt mẹ chồng, nó biến thành “bằng chứng ngoại tình”.

Khang bế bổng tôi lên, mặc kệ mẹ chặn trước cửa.

“Mẹ tránh ra! Con đưa vợ con vào bệnh viện!”

Nhưng mẹ chồng nắm chặt cánh cửa, hét đến lạc giọng:

“NÓ KHÔNG ĐƯỢC BƯỚC CHÂN VÀO NHÀ NÀY!
CHƯA XÁC MINH CÁI THAI, NÓ KHÔNG PHẢI CON DÂU TÔI!”

Hàng xóm bắt đầu ló ra xem.
Tiếng xầm xì vang lên trong ngõ.
Tôi xấu hổ, đau đớn, nước mắt hòa với nước nóng còn đọng trên áo cưới.

Bất ngờ, một giọng nói trầm thấp vang lên từ đầu ngõ:

“Tôi xác minh cho.”

Tất cả quay lại.

Là ba của tôi.
Người đàn ông ít nói, hiền lành, cả đời chưa đánh ai… nhưng lúc này gương mặt ông lạnh đến đáng sợ.

Ba tiến vào sân, chậm rãi, mỗi bước chân như dằn xuống nỗi phẫn uất.

Ông nhìn thẳng vào mẹ chồng, giọng trầm đến rợn người:

“Tôi biết lý do vì sao bà ghét con dâu tôi.”

Mẹ chồng nheo mắt:
“Ông biết cái gì?”

Ba nhìn sang tôi, rồi nhìn chồng tôi.
Hơi thở ông run nhẹ.

“Có chuyện mà tôi giấu con gái suốt 24 năm…
Và hôm nay, tôi sẽ nói hết.”

Không khí đông cứng.
Khang quay sang tôi, nắm chặt tay.
Tôi thở không nổi.

Ba tôi nhìn thẳng vào mẹ chồng, gằn từng chữ:

“Vì bà từng muốn cưới… mẹ nó cho con trai bà.
Nhưng bà bị từ chối.”

Mẹ chồng tái mét.

Còn tôi… cảm giác đất dưới chân mình như vừa rung chuyển thật sự.