Biết mẹ đẻ tôi đổ bệ;;nh nặng, mẹ chồng liền hỗ trợ 100 triệu, đưa hết cả thẻ ngân hàng cho nhưng vừa kể với chồng thì anh đã trách móc liên tục rồi phóng xe thẳng đến nhà mẹ đẻ và rồi chỉ 10 phút sau…

Biết mẹ đẻ tôi đổ bệ;;nh nặng, mẹ chồng liền hỗ trợ 100 triệu, đưa hết cả thẻ ngân hàng cho nhưng vừa kể với chồng thì anh đã trách móc liên tục rồi phóng xe thẳng đến nhà mẹ đẻ và rồi chỉ 10 phút sau…

Tôi tên Lan, lấy chồng được 3 năm. Cuộc sống h-ôn nhân tuy không giàu có nhưng cũng gọi là đủ đầy. Mẹ chồng tôi – bà Thoa, vốn là người thẳng tính nhưng thương con dâu, nhất là khi biết tôi hiền lành, lại chăm sóc gia đình chu đáo.

Hôm đó, tôi nhận được cuộc điện thoại từ quê:

“Lan ơi… mẹ mệt lắm, bác sĩ bảo phải m;/ổ gấp, tốn kém lắm con ạ…”

Tôi rụng rời. Mẹ tôi – người đàn bà tần tảo cả đời, giờ nằm trên giường bệnh mà tôi chẳng có nổi một khoản để lo.

Tối ấy, khi vừa kể chuyện với mẹ chồng, bà lặng đi vài giây, rồi bất ngờ rút trong tủ ra một xấp tiền cùng chiếc thẻ ngân hàng.

“Trong này có 100 triệu, mật khẩu là sinh nhật con. Cứ lo cho mẹ đi, chuyện nhà cứ để mẹ tính.”

Tôi cảm động rơi nước mắt, cúi đầu cảm ơn bà rối rít.
Nhưng chưa kịp vui, khi vừa kể lại cho chồng – anh Hùng, anh đột nhiên gắt lên:

“Sao em lại nhận tiền của mẹ anh? Em định mang tiếng lợi dụng à?”

Tôi luống cuống:

“Không… em chỉ định vay tạm, sau này em trả…”

“Không cần nói nhiều. Đưa thẻ đây.”

Anh giật lấy chiếc thẻ rồi phóng xe thẳng ra khỏi nhà. Tôi hoang mang, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
10 phút sau, điện thoại tôi reo. Là hàng xóm gọi đến, giọng hốt hoảng:

“Lan ơi, anh Hùng vừa đến nhà mẹ em… nhưng… có chuyện rồi

“Lan ơi, anh Hùng vừa đến nhà mẹ em… nhưng… có chuyện rồi!”

Tôi choáng váng, tim đập thình thịch:

– Có chuyện gì? Anh ấy làm sao?!

– Anh ấy vừa cãi nhau ầm ĩ với người đàn ông lạ đang đứng trước cửa nhà mẹ em! Hình như… người đó là người thu tiền nợ của mẹ em!

Tôi chết lặng. Nợ? Từ bao giờ?

Túi rơi khỏi tay tôi, tôi chạy như lao xuống đường, gọi xe ôm về quê ngay trong đêm.


Khi tôi tới nơi, trước cổng nhà đầy bùn đất vì mưa, người hàng xóm đang cố can ngăn một gã đàn ông xăm trổ. Còn chồng tôi – mặt đỏ bừng vì tức giận – đứng chắn trước cửa, bảo vệ lấy mẹ ruột của tôi đang nằm yếu trên giường.

“Anh không được lấy tiền của mẹ em đâu!” – tôi hét lên.

Nhưng anh Hùng quay lại, đôi mắt đầy phẫn nộ và… đau đớn:

– Thì ra em nghĩ anh lấy thẻ ngân hàng để làm gì?

Tôi sững sờ.

Anh giơ cao chiếc thẻ ngân hàng, rồi bất ngờ… ném mạnh vào mặt gã thu nợ:

– Đây là tiền MẸ TÔI cho vợ tôi, để cứu MẸ CỦA CÔ ẤY! Không phải để ông đến đây hâm dọa hay bắt nạt người bệnh!

Người đàn ông gằn giọng:

– Mẹ cô ta vay bọn tôi gần 80 triệu, giờ không trả thì…

Chưa nói hết câu, anh Hùng đã lao tới đẩy mạnh hắn ra ngoài:

– Mẹ vợ tôi đang nằm chờ mổ! Ông mà còn dọa nạt ở đây, tôi báo công an!

Hàng xóm kéo cửa lại, gã thu nợ tức tối bỏ đi.

Tôi đứng chết trân.

Anh Hùng tiến đến, giọng vẫn run vì tức và sợ:

– Em tưởng anh trách em à? Không. Anh trách chính anh. Ba năm làm chồng mà không để dành cho vợ một khoản dự phòng nào. Để đến lúc quan trọng nhất, em phải chìa tay xin mẹ anh…

Tôi bật khóc.

Anh đặt tay lên vai tôi:

– Anh cầm thẻ để trả nợ ngay lập tức, để mẹ em yên tâm mà vào ca mổ. Anh không muốn bất kỳ ai có thể xúc phạm mẹ em… hay đụng vào em dù chỉ một lời.

Tôi càng khóc to hơn.

Trong tiếng mưa nặng hạt ngoài sân, mẹ tôi mở mắt yếu ớt gọi:

– Hùng… con đến rồi à?

Anh bước vào, nắm lấy tay mẹ tôi:

– Con đến lo cho mẹ. Mẹ đừng sợ nữa. Từ giờ… mẹ là mẹ của con. Mẹ cứ giao Lan cho con, con hứa không để nó khổ thêm ngày nào.

Mẹ tôi bật khóc. Còn mẹ chồng tôi – bà Thoa – vừa tới sau tôi vài phút, cũng bước vào phòng.

Bà nhẹ nhàng đặt tay lên tay tôi:

– Mẹ đưa tiền không phải để con trả. Là để giúp con. Gia đình là để nương tựa nhau lúc khó khăn, chứ không phải để tính toán.

Rồi bà quay sang con trai:

– Còn anh, hôm nay mẹ tự hào về anh.

Anh Hùng cúi đầu, mắt đỏ hoe.


Ba ngày sau, ca mổ của mẹ tôi thành công.

Chính mẹ chồng đứng ra chăm nom, nấu cháo, giặt đồ, thức trắng đêm cùng tôi.

Còn chồng tôi thì lặng lẽ chạy lo thủ tục, đóng viện phí, mua thuốc, trả hết nợ, không để tôi phải đụng tay vào bất cứ việc gì.

Một buổi chiều, tôi đang thay nước truyền cho mẹ thì anh bước lại, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng:

– Lan… lần sau gặp chuyện đừng tự chịu đựng một mình nữa. Em có chồng mà.

Tôi gục vào vai anh, nước mắt rơi ướt áo:

– Em xin lỗi… vì đã nghĩ sai về anh…

Anh siết tôi chặt hơn:

– Chỉ cần em biết… anh thương mẹ em như mẹ ruột. Và thương em… là cả đời.

Mẹ tôi nhìn hai vợ chồng, nở nụ cười yếu ớt nhưng hạnh phúc.

Trong phòng bệnh nhỏ, lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi thấy lòng mình bình yên đến lạ.