Năm tôi lên bảy thì cha tôi lấy vợ, “dì gh:ẻ” mắt sắ;c lẹm như da::o bổ cau, cảnh phân biệt đối xử con riêng con chung khiến tôi không chịu được mà bỏ nhà ra đi, 20 năm sau nghe tin d:ữ quay về nhà thì thấy chao ôi bà dì ghẻ năm xưa, tôi chẳng thể tin vào mắt mình…

Năm tôi lên bảy thì cha tôi lấy vợ, “dì gh:ẻ” mắt sắ;c lẹm như da::o bổ cau, cảnh phân biệt đối xử con riêng con chung khiến tôi không chịu được mà bỏ nhà ra đi, 20 năm sau nghe tin d:ữ quay về nhà thì thấy chao ôi bà dì ghẻ năm xưa, tôi chẳng thể tin vào mắt mình…

Năm tôi lên bảy, cha đi bước nữa. Người ta bảo “dì ghẻ” thì khó thương, mà quả thực bà ta mắt sắc lẹm như dao bổ cau, lời nói toàn chì chiết, từng bữa cơm chan đầy nước mắt. Con chung thì ăn ngon mặc đẹp, còn tôi thì áo vá chằng vá đụp, cơm thừa canh cặn. Tôi chịu không nổi, một đêm mưa gió lặng lẽ bỏ nhà ra đi, thề cả đời này không bao giờ quay lại căn nhà đó nữa.

Hai mươi năm sau, giữa bộn bề cuộc sống tha hương, tôi nhận tin d-ữ: cha mấ;/t. Trong lòng vừa căm vừa thương, tôi gói ghém hành lý quay về chịu ta-ng.

Ngày về, cả xóm kéo đến, ánh mắt ai cũng ái ngại. Tôi bước vào nhà, vừa đặt nén nh-ang cho cha thì một bóng dáng lom khom tiến lại. Tôi ngẩng lên, ngỡ ngàng đến mức buông rơi cả bó nhan-g trên tay:

Người phụ nữ năm xưa từng là “dì ghẻ ghê gớm” của tôi, giờ lại chính là…

ChatGPT đã nói:

một bà lão tóc bạc trắng, dáng người gầy gò, mắt đã mờ, bước đi run rẩy, chân phải kéo lê từng bước một.
Bà nhìn tôi, đôi mắt đục ngầu long lanh nước, khẽ run run nói:

– Con… con về rồi à, Tâm?

Tôi sững sờ. Hai mươi năm qua, hình ảnh bà trong tôi vẫn là người đàn bà độc ác, hay quát nạt, giành miếng ăn, cướp đi tuổi thơ tôi bằng những trận đòn và nước mắt. Nhưng giờ đây, trước mặt tôi là một người khác hẳn – già nua, khổ hạnh, và đầy hối hận.

Tôi lùi lại, giọng khàn đặc:
– Bà… bà còn nhận ra tôi sao?

Bà khẽ gật đầu, nước mắt rơi xuống đôi bàn tay gầy gộc:
– Làm sao mà quên được… chỉ là không dám mong con tha thứ. Ngày con bỏ đi, cha con phát điên, đi tìm khắp nơi. Ông ấy đổ bệnh, rồi liệt giường mấy năm liền… còn tôi…

Bà dừng lại, lấy trong túi áo ra một chiếc khăn đã sờn, mở ra là mấy tờ giấy cũ vàng ố, run run nói tiếp:

– …tôi cũng muốn đi tìm, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Mấy năm trước, khi bệnh nặng, cha con chỉ dặn tôi một câu: “Nếu nó còn sống, hãy nói với con rằng cha chưa bao giờ thôi thương nó.”

Tim tôi như nghẹn lại.
Bà vừa khóc vừa kể, sau khi cha mất sức, bà phải bán gần hết ruộng để chạy chữa. Con riêng của bà bỏ đi, chẳng đứa nào đoái hoài. Giờ chỉ còn mình bà, nương nhờ căn nhà trống hoác.

Tôi đứng lặng rất lâu. Trong đầu là những hình ảnh cũ đan xen — những bữa cơm chan nước mắt, những lần bị mắng oan, và giờ là một bà già run run thắp nhang cho người đã khuất.

Tôi bước tới, đặt tay lên vai bà:
– Thôi… cha cũng đi rồi. Mọi chuyện coi như qua nhé.

Bà ngẩng lên, khóc nấc:
– Con chịu gọi ta là “dì” sao?

Tôi gật nhẹ.
Bà nắm chặt tay tôi, run run như thể sợ tôi lại biến mất.

Tối hôm ấy, tôi ở lại căn nhà cũ. Mùi nhang quyện trong tiếng mưa ngoài hiên, và lần đầu tiên sau hai mươi năm, tôi gọi hai tiếng mà mình từng nuốt nghẹn nơi cổ họng:

– Dì ơi… ăn cơm thôi.

Bà quay lại, nước mắt rơi trên gương mặt nhăn nheo nhưng ánh lên một nụ cười – nụ cười ấm áp nhất tôi từng thấy từ người phụ nữ ấy.