Lên chăm con gái mới s/i/nh, đ;ê;m nào con rể cũng dậy lục tủ lạnh, tôi ng-h-i n-g-ờ nên l/é/n th/e/o d/õ;/i và l/ặ/ng người trước lý do đằng sau hành động k;ỳ l;ạ ấy

Lên chăm con gái mới s/i/nh, đ;ê;m nào con rể cũng dậy lục tủ lạnh, tôi ng-h-i n-g-ờ nên l/é/n th/e/o d/õ;/i và l/ặ/ng người trước lý do đằng sau hành động k;ỳ l;ạ ấy

Bà Mai, năm nay đã ngoài sáu mươi, sống một mình ở quê sau khi chồng m;/ấ/t cách đây mười năm. Con gái tôi, Hương, là niềm tự hào duy nhất của tôi. Nó thông minh, xinh đẹp, lấy được Minh – một chàng rể hiền lành, chu đáo. Khi Hương m/a;/ng th/a/i, tôi mừng lắm, ngày nào cũng c/ầ/u mong mẹ tròn co;n vuông. Đến khi Hương s;i;nh b/é Na, tôi khăn gói từ quê lên thành phố để chăm con, chăm cháu. Căn nhà nhỏ của hai vợ chồng Hương ở ngoại ô thành phố trở thành tổ ấm mới của tôi trong những tháng đầu đời của cháu gái.

Mọi thứ ban đầu rất êm đềm. Tôi lo cơm nước, giặt giũ, còn Minh thì đi làm cả ngày, tối về phụ Hương chăm b//é Na. Hương y;ế;u, lại m-ấ-t s/ữ/a sớm, nên b/é Na phải uống sữa ngoài. Nhìn cháu gái nhỏ xíu, đôi mắt tròn xoe, tôi thấy thư/ơ/ng vô cùng. Nhưng rồi, chỉ vài tuần sau khi tôi lên, tôi bắt đầu để ý một điều l//ạ.
Đêm nào cũng vậy, cứ khoảng hai, ba giờ sáng, tôi nghe tiếng động lạch cạch từ bếp. Lần đầu, tôi nghĩ chỉ là chuột, nhưng dần dà, tôi nhận ra đó là tiếng mở tủ lạnh. Tôi lặng lẽ hé cửa phòng, thấy Minh – con rể tôi – đứng trong bóng tối, l;ọ m;ọ tìm gì đó trong tủ lạnh. Cậu ta lấy ra một thứ gì đó, rồi l/é/n l/ú/t đi ra ngoài ban công. L;/ạ lù;/ng hơn, Minh không trở lại phòng ngủ ngay mà đứng ngoài đó cả tiếng, đôi khi còn lâu hơn.

Ban đầu, tôi nghĩ chắc Minh đói bụng giữa đêm, nhưng sao lại l/é/n l/ú/t thế? Và tại sao không ăn trong bếp mà ra tận ban công? Tôi bắt đầu ng-h-i n-g-ờ. Minh là người đà;ng hoà;ng, nhưng biết đâu cậu ta có b//í m/ậ/t gì đó gi-ấ-u Hương? Có phải cậu ta gi-ấ-u tiền, hay t;;ệ hơn, liên lạc với ai đó giữa đ/ê/m? Càng nghĩ, tôi càng lo. Hương vừa sinh, còn y/ế/u, tôi không muốn con gái mình phải chịu bất kỳ t-ổ-n thư-ơ-ng nào. Vậy là tôi quyết định âm thầm th;e;o d/õ/i. Đêm hôm sau, tôi g-i-ả v-ờ ngủ, nhưng mắt vẫn mở th/a/o l;á;o, tai dỏng lên nghe ng-ó-ng.

Đúng như dự đoán, khoảng hai giờ sáng, tiếng tủ lạnh lại vang lên. Tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, đi chân trần để không gây tiếng động. Qua ánh sáng lờ mờ từ đèn đường hắt vào, tôi thấy Minh cầm một hộp sữa bột của bé Na, rồi bước ra ban công. Tôi nép sau cánh cửa, t/i;/m đ/ậ/p th-ì-nh th-ị-ch. Minh ngồi xuống, mở hộp sữa, lấy thìa xúc từng chút, rồi…

…rồi đưa lên miệng, uống từng ngụm nhỏ.

Tôi sững người. Trời đất ơi, con rể tôi… uống sữa bột trẻ con giữa đêm?

Tôi tưởng mình nhìn nhầm. Tôi nín thở, nép sát vào cánh cửa nhìn kỹ lại — đúng là Minh. Cậu ta khuấy đều sữa trong chiếc bình nhỏ, rồi ngửa cổ uống như thể đang thưởng thức thứ gì đó ngon lành nhất thế gian. Khuôn mặt ấy không hề có vẻ giấu giếm hay sợ hãi, chỉ là… mệt mỏi, xen lẫn chút gì đó cô đơn.

Tôi lùi lại, tim đập thình thịch. Một lát sau, Minh khẽ thở dài, rồi lấy chiếc chăn nhỏ quấn quanh người, ngồi xuống cạnh cũi bé Na trong ban công. Cậu đặt bàn tay nhẹ lên nôi, ánh mắt dịu dàng đến lạ. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra — những quầng thâm dưới mắt cậu, gương mặt hốc hác, đôi tay run run vì mất ngủ… tất cả đều không giống một người đàn ông có điều gì mờ ám.

Sáng hôm sau, khi Hương đang ngủ, tôi lặng lẽ hỏi Minh:
– Đêm qua con lại ra ban công à, Minh?

Cậu khẽ giật mình, rồi gãi đầu, cười gượng:
– Dạ… con sợ mẹ thấy lại lo. Thật ra mấy tuần nay con bị đau dạ dày. Đêm nào cũng đói cồn cào, mà trong nhà toàn đồ ăn mặn, con không dám làm ồn sợ Hương và bé thức dậy… nên con pha chút sữa của bé Na uống tạm.

Tôi chết lặng. Cái cảm giác nghi ngờ, dằn vặt suốt mấy hôm qua bỗng hóa thành xấu hổ. Tôi nhìn con rể — người đàn ông nhỏ bé nhưng gánh trên vai cả gia đình, vừa đi làm cả ngày, vừa lo vợ mới sinh, lại thức trông con mỗi đêm. Hóa ra, “bí mật” tôi tưởng là tội lỗi kia… chỉ là nỗi nhọc nhằn thầm lặng của một người chồng thương vợ, thương con.

Tối hôm ấy, tôi tự tay pha một ly sữa ấm, để sẵn trên bàn. Khi Minh lén ra ban công như thường lệ, cậu thấy tôi ngồi đó, khẽ nói:
– Con không cần lén nữa đâu. Mẹ pha sẵn cho con rồi.

Cậu ngẩng lên, ánh mắt rưng rưng:
– Con cảm ơn mẹ.

Tôi mỉm cười. Ngoài kia, đêm vẫn sâu, nhưng trong căn nhà nhỏ, có thứ ánh sáng ấm áp hơn mọi ngọn đèn — đó là tình thương, giản dị mà bao la.