Vì 40 tuổi vẫn chưa có tình đầu nên tôi – một công chức nhà nước đã nhắm mắt lấy đại anh thợ h:ú-t b-ể ph-:ố:t cuối phố

Vì 40 tuổi vẫn chưa có tình đầu nên tôi – một công chức nhà nước đã nhắm mắt lấy đại anh thợ h:ú-t b-ể ph-:ố:t cuối phố

Tôi tên là Hà, công chức nhà nước, bốn mươi tuổi, chưa từng nắm tay ai ngoài… thầy thể dục hồi cấp hai khi ông dắt cả lớp xếp hàng.

Nghe qua, nhiều người sẽ nghĩ tôi khó tính, hoặc nhan sắc không được “dễ gần”. Nhưng thật ra, tôi chẳng quá xấu — chỉ là bình thường đến mức chẳng ai để ý, lại thêm công việc văn phòng khô khan, đi về như một con r:-obot, nên tuổi trẻ trôi vèo mà chẳng có nổi một mối tình.

Từ năm ba mươi lăm tuổi trở đi, mỗi dịp Tết là một cuộc tr;-a kh-::ảo t;ập th;ể. Mẹ tôi, bà hàng xóm, cô bán rau, thậm chí cả ông giữ xe cơ quan cũng thỉnh thoảng hỏi:

— Bao giờ lấy chồng?

Năm nay, mẹ tôi chuyển từ giọng than thở sang giọng đ;-e d-;ọ;a:

— Nếu con không cưới, mẹ sẽ đăng t;in t;ìm ch;-ồng trên Facebook cho con.

Tôi biết bà làm thật. Và tôi m:-ệt mỏ-i.

Một tối, trên đường từ cơ quan về, tôi gặp Hùng — anh thợ h;ú;t b;-ể ph-;:ốt ở cuối phố. Người tầm ba mươi lăm, da rám nắng, tay chai sần, quần áo thường ám mùi d;ầu nh:ớt và thứ m;:ùi “đặc sản” nghề nghiệp. Chúng tôi vốn quen sơ, thi thoảng chào nhau.

Không hiểu sao hôm ấy, khi anh hỏi:

— Chị Hà chưa chồng nhỉ?

Tôi buột miệng:

— Ừ, hay là… cưới luôn đi?

Anh ngẩn ra ba giây, rồi cười:

— Được thôi.

Thế là xong. Không cầu hôn, không tìm hiểu. ;Mẹ tôi nghe tin thì mừng rỡ như vừa tr;-ún-g s-:ố độ;c đắc. Bố tôi thì nhắc tôi phải “biết vun vén, đừng c;oi th:ườ;-ng nghề người ta”.

Tôi chẳng chuẩn bị gì nhiều. Váy cưới thuê, mâm cỗ đặt sẵn, khách mời chỉ là họ hàng gần và vài đồng nghiệp. Tôi tự nhủ: “Thôi thì, cứ cưới để mẹ yên lòng. Sau này tính tiếp.”

Nhà trai đến, dẫn đầu là một người phụ nữ khoảng sáu mươi tuổi — mẹ anh Hùng. Bà mặc áo dài đỏ, tóc búi gọn, khuôn mặt hiền nhưng ánh mắt có gì đó rất… khó đoán.

Lễ cưới diễn ra như bao lễ cưới khác: trao nhẫn, u:ố;-ng rư-ợ-:u giao bôi, chụp ảnh. Tôi làm tất cả như một cái ;m;;-áy, không cả-m x-úc, chỉ mong qua nhanh.

Đến phần trao quà cưới, mọi người xôn xao. Tôi nghĩ bà sẽ đưa một phong bì hoặc bộ nữ trang nhỏ. Nhưng không.

Bà mở túi, lần lượt đặt lên bàn: bốn sổ đỏ đất ở ngoại thành, một giấy chứng nhận căn hộ chung cư mới xây, và một hộp gỗ chứa bốn cây vàng sáng lấp lánh……………..

Tôi sững người, cả hội trường lặng như tờ. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên:

– Trời đất, bà thông gia giàu dữ vậy?
– Ai mà ngờ… thợ hút bể phốt mà có từng này của cải!

Tôi nhìn chồng – Hùng – thì thấy anh chỉ gãi đầu, cười ngượng nghịu, như thể chuyện ấy chẳng có gì to tát. Còn mẹ tôi thì gần như sắp khóc, nắm chặt tay tôi, thì thào:

– Con gái, con thật có phúc.

Tôi thì lại hoang mang. Từ trước đến nay, tôi chỉ nghĩ Hùng là một anh thợ lao động tay chân, cả ngày quanh quẩn với xe bồn và ống hút. Chưa bao giờ tôi tưởng tượng phía sau anh lại là cả một “gia tài” như vậy.

Bà mẹ chồng nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt hiền từ mà cũng đầy ẩn ý:

– Con gái à, người ta hay khinh nghề của nhà này. Nhưng gia đình bác làm nghề này ba đời, vất vả thật nhưng cũng tích góp được chút ít. Tài sản này, bác để hết cho vợ chồng các con. Bác chỉ mong con sống thật lòng với thằng Hùng, đừng coi thường nó.

Tôi nuốt khan, bỗng thấy nghẹn. Tôi – người cả đời chỉ mơ một cuộc hôn nhân bình thường – lại rơi vào một tình huống vừa kỳ lạ vừa khó tin: cưới vội, nhưng bất ngờ lại trở thành… “bà chủ tài sản”.

Đêm tân hôn, khi khách khứa đã về hết, tôi ngồi trên giường, tay chạm vào hộp vàng sáng chói. Hùng tắm xong bước ra, quấn khăn ngang hông, nhìn tôi cười hiền:

– Em bất ngờ lắm phải không?

Tôi gật nhẹ, hỏi khẽ:

– Sao anh chưa từng nói?

Hùng ngồi xuống cạnh tôi, giọng trầm:

– Nói ra thì còn ai thật lòng với anh nữa? Người ta toàn nhìn vào tiền bạc rồi tính toán. Anh… chỉ mong có một người vợ chấp nhận con người thật của anh, dù anh làm nghề gì, hôi hám thế nào.

Lời anh nói như một nhát dao xoáy vào tim tôi. Tôi nhớ lại mình, lúc buột miệng đồng ý cưới, chỉ vì mệt mỏi, chỉ vì muốn yên chuyện với mẹ. Tôi chưa từng nghĩ đến việc… có thật lòng với anh hay không.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy xấu hổ. Người đàn ông mà cả xóm cười chê, lại hóa ra sống chân thành, còn tôi – công chức nhà nước “chỉnh chu” – mới là kẻ cưới cho xong, cưới như chạy nợ đời.

Bên ngoài, tiếng pháo điện tử của hàng xóm mừng cưới vẫn vang lên lụp bụp. Trong phòng, Hùng đặt tay lên vai tôi, giọng nhẹ như gió:

– Hà này… hôn nhân này, dù bắt đầu thế nào, thì từ giờ… mình cùng nhau vun đắp nhé?